Nụ hôn của Long Lăng dồn dập như mưa bão, chèn ép cho Tô Mộc Lạc gần như hít thở không thông. Gọi là một nụ hôn, chẳng bằng nói là khẩn cầu cấp thiết của Long Lăng--- hắn cần được Phượng Hoàng của mình an ủi, cần hơi ấm và mùi hương của Phượng Hoàng xoa dịu những lo lắng bất ổn nhiều ngày của hắn.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Tô Mộc Lạc dựa vào lồng ngực Long Lăng mà thở dốc, y chỉ vừa tỉnh lại, đầu óc vẫn còn mê man, sắc mặt hơi tái, đuôi mắt đọng lại nước mắt chưa khô.
Long Lăng dịu dàng lau đi giọt lệ còn sót lại, năm ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc trắng của y, sức mạnh của y bị hao hết, dù được Long Lăng gắng gượng kéo dài tính mạng, thì màu mực ngày xưa cũng không thể trở về.
Chẳng qua, y có thể cảm nhận được bản thân hiện giờ cũng không phải đã hoàn toàn đánh mất năng lực, yêu lực vốn đã tan biến hết, ấy vậy mà lại đang từ từ tích tụ.
Tô Mộc Lạc không biết điều này diễn ra là do sức mạnh niết bàn của y, hay là bởi sức mạnh của chính Long Lăng, y ngẩng đầu hỏi: "Ta ngủ bao lâu rồi?"
Long Lăng đáp: "Hai tháng."
Giọng hắn khản đặc, dưới mắt có quầng thâm, sắc mặt tiều tụy, trông ra cũng không khá hơn Tô Mộc Lạc được bao nhiêu.
Tô Mộc Lạc ngẩn người, nhấc tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn.
Bàn tay y lạnh lẽo, Long Lăng lại vẫn quyến luyến không rời, áp má lên tay y cọ một cái.
Trong hai tháng này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776972/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.