Trưa ngày 23 tháng 5 năm 1998, Phương Minh viễn đã ăn xong cơm trưa, trong phòng của mình ở nhà Quách gia.-Minh Viễn, đến bây giờ đã có trữ lượng vật tư giá trị hai tỉ bảy trăm tám mươi triệu nhân dân tệ ở trong các thành lớn sông Tùng Hoa, Trường Giang và lưu vực Châu Giang, còn có các loại vật tư giá trị một tỉ ba trăm hai mươi triệu Nhân dân tệ đang liên tục trả!Lâm Dung đang báo cáo tình hình trữ lượng vật tư gần đây của tập đoàn Carefour. Mặc dù, Lâm Dung cũng không hiểu tại sao Phương Minh Viễn có thể hạ lệnh cho các ban ngành thu mua của tập đoàn Carefour toàn lực thu mua các đồ dùng cứu tế, nhưng Phương Minh Viễn về chuyện này vốn không nghê sự khuyên can của bất kỳ ai. Số tiền sử dụng cũng hoàn toàn là tài sản của riêng anh ta, chỉ có điều ban ngành thu mua tập đoàn Carefour phụ trách thực thi! -Ừh, bảo họ tiếp tục thu mua, tất cả phí chi tiêu, sau này đều do tôi chuyển!Còn nữa, bảo họ tăng tốc lên,sau tháng 6, nước ta sẽ vào mùa mưa, đến khi đó, vận chuyển sẽ rất phiền phức!Phương Minh Viễn nhẹ gật đầu nói,-Nhất định đầu tháng 6, trữ lượng các loại vật tư giá trị ít nhất cũng 5 tỉ USD! Lâm Dung ghi chéo lại mệnh lệnh của anh ta, nhưng cô cũng không kìm nổi nói:-Minh Viễn, anh mua nhiều vật tư cứu nạn như vậy làm gì? Lẽ nào, năm nay nước ta xảy ra đại hồng thủy sao?Mấy năm nay, hàng năm những ngành công nghiệp dưới tên Phương gia đều quyên góp vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153658/quyen-5-chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.