Phương Minh Viễn ngáp một cái một cái hai mí mắt hơi, ở bêncạnh Triệu Nhã và Phùng Thiến dựa người vào sofa dùng 2 chiếc áo khoácphủ lên mắt,dù sao cũng đều còn trẻ khi sự phấn khích qua đi cơn buồnngủ kéo đến sẽ rất khó để cưỡng lại,may mà phòng hội nghị này của cụcđường sắt thành phố có thể chứa được khoảng năm người, hai người bọn họchiếm 1 chỗ cũng không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của những ngườikhác.
-Phương Minh Viễn, anh ngủ trước đi.
Trần Trung nhẹ nhàng bước tới nhẹ giọng nói:và
-Đây là lãnh đạo Cục đường sắt thành phố thương mại, cũng thật chẳng ra làmsao lại có thể dùng cách này, cũng chẳng có ai đến giải quyết vấn đề.
Phương Minh Viễn lắc đầu và nói:
-Thôi đi, không ngủ nữa, mới ngủ được một chút lại bị gọi dậy như thế càng khó chịu!
Phản ứng của Cục đường sắt thành phố ngược lại không làm anh cảm thấy bấtngờ dù sao Tôn Tầm cũng là Phó bí thư Đảng ủy hay nói cách khác chỉ cóBí thư Đảng ủy và Cục trưởng của cục đường sắt thành phố mới là cấp trên của hắn ,đối với hắn những người khác đều không có quyền xử lý, cho nên cẩu thả cũng là bình thường.
-Minh Viễn, tên tiểu tử này quả là giảo hoạt, sao lúc nào cũng đẩy người khác lên trước làm lá chắn!
Vu Nhụy ngồi bên cạnh hắn gắt giọng
-Đều do anh cứ mang thầy Tô ra nói, bây giờ thì tốt rồi, ba người bọn họ sắp xem ta là bồ tát rồi.
Phương Minh Viễn cười, hạ giọng nói:
-Cô Vu nếu không phải tôi giúp cô chặn Đài truyền hình Thượng Hải và đàitruyền hình Hoa Hạ, lúc nào cô cũng có thể tùy thích chọn một bên, tôisẽ giúp cô chuyển chổ làm, thế nào? Cứ coi như tôi nhận lỗi.
Vu Nhụy không khỏi có chút động lòng, nhưng mà cô biết trong Thành phố vàThượng Hải, Phương gia có sức ảnh hưởng không nhỏ ,đưa mình vào thực sựkhông phải là việc khó, mà đài truyền hình Bắc Kinh và Thượng Hải chắcchắn thuộc vào đài truyền hình hạng nhất trong nước, bản thân nếu nhưvào được thì chắc chắn trên bản lý lịch này sẽ dày đặc những lời có giátrị.
Anh nói là đài truyền hình Bắc Kinh hay là đài truyền hình Hoa Hạ ?
Hơi thở của Vu Nhụy trở nên nặng nề hơn cô đột nhiên phản ứng lại, Phương Minh Viễn nói dường như là đài truyền hình Hoa Hạ.
Đài truyền hình Bắc Kinh và đài truyền hình Hoa Hạ có gì khác nhau, không phải đều ở Bắc Kinh sao?
Phương Minh Viễn cười gian xảo.
-Nhảm nhí! Đương nhiên là có sự khác biệt rồi!
Vu Thụy nóng nảy nói. Một cái có quy mô lớn trên cả nước, một cái chỉ cótính địa phương như thế có thể giống nhau sao? Tất cả mọi người trong hệ thống của Hoa hạ có ai lại không muốn được làm việc tại đài truyền hình này.
Phương Minh Viễn mỉm cười tinh nghịch chớp mắt vài cái và nói:
-Cô Vu! Bình tĩnh, bình tĩnh, bên kia chẳng phải là đồng nghiệp của cô sao? Không nên làm người khác hiểu lầm, phải chú ý hình tượng! Chú ý hìnhtượng!
-Khốn kiếp!
Vu Nhụy gằn nhỏ giọng xuống mắng :
-Nếu có thể làm việc tại đài truyền hình Hoa hạ có bắt bọn họ gọi ngươi bằng ông lớn họ cũng vui vẻ bằng lòng .
Vu Nhụy thực sự là đã thấy không ít chuyện hay khi làm việc ở đây, cóngười vì một vị trí dẫn Chương trình đến bạn bè tốt cũng trở mặt thànhthù ,có người vì muốn thăng chức mà không ngại phải cặp kè với các vịông này ông kia, thậm chí còn dùng những thủ đoạn đê tiện để đâm saulưng người khác chỉ vì có thể chuyển đến làm việc tại vùng duyên hảiphát triển hơn . Nếu không phải thân phận của Vu Nhụy tốt hơn nhiều sovới người khác, được sự quan tâm chú ý của lãnh đạo thì cô cũng khó màthoát khỏi số phận này. Một vị trí trong đài truyền hình của tỉnh đã cóthể gây ra những sóng gió như vậy huống hồ nếu có cơ hội được làm việctrong đài truyền hình cả nước e rằng những người này sẽ đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu.
Phương Minh Viễn mỉm cười vỗ nhẹ vào tay Vu Nhị cười nói:
-Được thôi, được thôi, nếu Cô Vu đã nói như vậy thì tôi sẽ giúp cô, có điềukhông phải là bây giờ, lúc này anh còn hy vọng còn ở đài truyền hình cóthể giúp tôi một tay.
Vu Nhụy hết sức vui mừng , ôm cổ vừa thơm hai má của Phương Minh Viễn nói:
-Anh
còn cần em ở đài truyền hình giúp anh một tay không? Không biết có baonhiêu người muốn được giúp anh tay mà không được. Lời này của Vu Nhụyquả thật không hề sai, không biết có bao nhiêu người chỉ mong sao có lúc Phương Minh Viễn cần đến giúp đỡ của bọn họ, nợ ân tình thì không thểthiếu, biết đâu trong tương lai lại có thể cứu bọn họ trong lúc cấpbách.
-Nhưng bọn họ sao có thể đáng tin giống cô Vu!
Phương Minh viễn cười nói.
-Nếu không thể đứng dưới một góc độ công bằng thẳng thắn thì đưa tin này cũng không cần thiết.
Vu Nhụy cười như không cười nhìn Phương Minh Viễn nói:
-Anh càng ngày càng biết nói ngọt, chẳng trách các cô gái cứ như thiêuthân tự nguyện lao đầu vào lửa để tiếp cận anh, aizzz, đúng rồi, thànhthật nói cho tôi biết rút cuộc anh muốn làm gì?
sự việc khôi hàinày đối với Vu Nhụy thì Phương Minh Viễn cố ý tạo nên, nếu anh ấy làmsáng tỏ thân phận của mình thì dù Vu Phượng Quân có hai cái gan cũngtuyệt đối không dám có chủ ý đánh Triệu Nhã chứ đừng nói đến biết chuyện sau này anh là người kế nghiệp duy nhất. Phương Minh Viễn chính làkhông muốn nói! Lúc này mới dung túng cho dáng vẻ kiêu ngạo Vu PhượngQuân.
-Không muốn làm gì cả, chẳng qua chỉ muốn lẽ công bằng mà thôi!, nhân tiện loại bỏ một tai hoạ cho đời.
Phương Minh Viễn lạnh lùng nói, nếu như lần đầu tiên khiêu khích thì chỉ làmtôi cảm thấy đáng ghét, nhưng lần thứ hai liền khiến cho Phương MinhViễn nổi sát khí, lần này chính là xảy ra va chạm với người của PhươngMinh Viễn, nếu đổi lại là một người bình thường thì e rằng hắn đã thắngthế rồi, từ hành động kiêu ngạo của hắn thì không khó để nhận thấy, erằng những việc tương tự hắn cũng làm ra không ít, cũng không biết đãhại bao nhiêu người rồi, mà Phương Minh Viễn vốn ghét nhất loại ngườinày.
-Kiểu như thế này!.
Vu Nhị mỉm cười mãn nguyện
-Nếu như vậy khi lấy anh làm tấm lá chắn em còn có thể chịu đựng được, à vẫn còn một chuyện em muốn hỏi anh một chút…
Lúc này trong phòng họp La Thủ Tắc, Từ Nghi, Lý Kế đang nghe Vu Phượng Quân giải thích tình hình, La Thủ Đắc sau khi nghe xong mắt nhắm lại khôngnói gì , còn Từ Nghi và Lý Kế thì sắc mặt có chút ảm đạm nhưng
không giống như La Thủ Đắc, thực ra hai người vốn dĩ không muốn đến nhưng lại không thể không đến, dù sao bọn họ cũng là cấp trên trực tiếp của MãĐắc Quang, xảy ra một sự kiện lớn như vậy thân là lãnh đạo sao có thểdấu mặt, huống hồ trong báo cáo của Mã Đắc Quang có nhắc đến bốn ngườicủa Cục cảnh sát càng khiến cho bọn họ không thể không đến.
-Người thanh niên kia là ai?
La Thủ Đắc hỏi. Trong tình hình này đương nhiên
Vu Phượng Quân sẽ không dám giấu diếm hắn bất cứ điều gì, cho nên La ThủTắc ngay lập tức có thể nhạy bén ý thức được, trong số những người nàyPhương Minh Viễn chắc chắn là một nhân vật rất quan trọng, bốn người của Cục cảnh sát kia đi cùng anh ta, mà thân phận của Vu Nhụy cũng là doanh ta công bố ra ,điều này chứng tỏ địa vị của anh ta tuyết đối khônghề thua kém Vu Nhụy. Nhưng La Thủ Đắc có cảm giác thân phận thực sự củangười thanh niên này nếu phải mang ra so sánh chỉ sợ còn cao hơn Vu Nhụy rất nhiều.
-Tôi vẫn đang tìm hiểu
Vu Phượng Quân sắc mặt âm trầm nói.
-Nhất định phải điều tra ra thân phận của anh ta chúng ta mới có thể bốc thuốc đúng bệnh.
La Thủ Đắc thản nhiên nói. Trong điện thoại, Vu PhượngQuân nói không đượcrõ ràng giống như bây giờ, La Thủ Đắc còn cho rằng chỉ là một chút xungđột giữa hai bên. Dựa vào thân phận là con cháu của La Gia, La Thủ Đắcrất tự tin bất kể đối phương là ai, trừ phi là mấy người khóa sau của bộ chính trị, thế nào cũng phải nể mặt hắn vài phần.
Nhưng đến giờkhi nghe Vu Phượng Quân nói, La Thủ Đắc mới phát hiện ra, sự việc e rằng không phải có thể xử lý dễ dàng như vậy, trong việc này Vu Phượng Quânlàm quả thực là hơi quá đáng, năm lần bảy lượt khiêu khích, hơn nữa cònlàm sai lộ trình của đối phương, hành động này chắc chắn đã kiến cho sựtức giận của họ lên tới đỉnh điểm, nếu đổi lại là mình thì cũng nhấtđịnh không dễ dàng bỏ qua dù cho có người chịu đứng ra hòa giải đi chăng nữa.
10% cổ phần trong công ty Thương mại Bạch hổ tuy là tốt, nhưng La Thủ Đắc chắc chắn lại càng coi trọng con đường làm quancủa mình, Ở Hoa Hạ chỉ cần còn làm quan thì hiển nhiên sẽ không bao giờthiếu tiền, vì thế anh ta sẽ không vì tiền mà mạo hiểm con đường làmquan . Hơn nữa, hàng năm gần một nửa lợi nhuận trong Công ty Thương mạiBạch hổ của Vu Phượng Quân đều là đến từ các giao dịch của Cục đường sắt thành phố thương mại. Vu Phượng Quân sau lần gây sức ép này không biếtliệu có ảnh hưởng đến quan hệ giữa họ với Cục đường sắt thành phố thương mại hay không?
Vì một lợi ích chưa được xác định rõ ràng mà làm mất lòng một bên mang lại rất nhiều lợi ích khác thực sự là không đáng, cho nên La Thủ Tắc phải vô cùng thận trọng.
Vu Phượng Quân hiểnnhiên không ngờ tới, lúc này La Thủ Tắc lại có thể tránh né,hắn nghĩ địa vị của Cục cảnh sát tuy lớn nhưng không có nghĩa là người của cục cảnhsát xuất hiện thì không ai dám đụng đến. Ít nhất hắn cũng từng chứngkiến trước mặt La Thủ Tắc một gã Phó cục trưởng Cục giám sát cũng phảikhách khí lấy lòng vài phần, vì thế chỉ cần La Thủ Tắc ra mặt thì cũngđủ đảm bảo hắn được bình an vô sự.
-Ông chủ! Mã Đắc Quang có thấy rõ ràng chứng cứ của bọn họ thực sự là của Cục cảnh sát không? Từ Nghi hỏi.
-Cục trưởng Từ, Đội trưởng Mã bọn họ đang nghỉ ngơi ở ngay bên cạnh, hay là gọi tới hỏi thử lại một cách tỷ mỉ?
Lý Kế nói.
Cục trưởng Từ thoáng nhìn La Thủ Tắc một cái, La Thủ Tắc nhẹ gật đầu, VuPhượng Quân không đợi người thư ký ngồi phía sau Từ Nghi đứng dậy đã lập tức sai thủ hạ của mình đi mời, nói là mời kỳ thực Mã Đắc Quang đã sớmđợi ở của từ lâu.
Cho nên cửa vừa mở ra Mã Đắc Quang liền bước nhanh đến cúi chào La Thủ Tắc và mấy người kia.
- Lúc ấy cậu có nhìn thấy rõ không? Bọn họ thực sự là người của cục cảnh sát? Nhưng là thuộc bộ phận nào?
Từ Nghi hỏi dồn dập, trong cục cảnh sát cũng chia thành nhiều bộ phận, nếu đắc tội với những bộ phận trọng yếu thì phiền toái sẽ lớn hơn một chút, còn nếu là những bộ phận không quan trọng thì cũng không có gì đángngại lắm, Cục trưởng Cục cảnh sát ở đây cũng là một chỗ dựa vững chắc .
-Quả thực là giấy chứng nhận của Cục cảnh sát, tôi có thể khẳng định, nhưng… ở bộ phận nào thì tôi không rõ vì lúc ấy thoáng qua quá nhanh.
Mã Đắc Quang câu đầu nói chắc như đinh đóng cột, tuy nhiên những câu tiếp theo lại có chút do dự.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]