Cùng một ý nhưng bị ba người cũng kêu lên cùng một lúc.
-Dừng!
Tiếng kêu xúc tích như vậy tất nhiên là của vị đạo diễn đã bị thư ký Lữ “tra tấn” từ nãy đến giờ.
-Stop!
Tất nhiên là của Vũ Điền Quang Ly cũng bị tra tấn làm cho không thể nghe nổi nữa. Chỉ có điều Phương Minh Viễn cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao cô ta không dùng tiếng Hán cũng không dùng tiếng Nhật mà lại dùng tiếng Anh. Thôi bỏ đi, cô ta nói tiếng gì cũng được, miễn cất tiếng là tốt rồi. Thi Chí Huy đứng bên cạnh hắn càng vui mừng ra mặt. Ôi chao, cô gái này cuối cùng cũng không chịu được nữa rồi, nếu như cô ta còn không mở lời thì Thi Chí Huy cũng không thể kiên trì hơn được nữa. Cô thư ký này của anh ta quản lý hành chính thì rất tốt nhưng thật không ngờ không biết một tí gì về quay phim.
Còn về cái câu “dừng đi!” có phần đặc trưng kia tất nhiên không ngoài ai khác là của Dương Thụ Thành. Ông ta đi cùng tới đây thật sự là đã bị thư ký Lữ làm cho kích động. Hồi còn trẻ, Dương Thụ Thành tuy không phải là một minh tinh lớn gì, nhưng cũng đã từng đóng qua phim nên không lạ gì việc đóng phim. Cho đến bây giờ, đôi lúc nếu trong công ty có tác phẩm ông ta cũng đóng góp vai diễn. Vì vậy nhìn thấy điệu bộ của thư ký Lữ trước ống kính ông ta không thể nhịn được nên phải cất tiếng.
-Ông chủ Thi à, nếu như anh thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152583/quyen-3-chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.