Ở trung tâm thành phố Phụng Nguyên, trên đường cái lớn chếch sang phía nam một chút, có một khu đất nhỏ, trong khu ấy cây cối um tùm với năm tòa nhà nằm gọn trong đó. Tiểu khu này được bảo vệ nghiêm ngặt, ra vào đều bị kiểm tra gắt gao. Đây chính là một tiểu khu cao cấp của thành phố Phụng Nguyên, và nhà khách đối diện nó gần như toàn bộ đều là nơi ở của các chuyện gia và đại diện của các công ty nước ngoài cư trú lâu dài tại Phụng Nguyên. Ikeda cũng sống ở đó.
Ngay khi Phương Minh Viễn khởi hành đi tới sân bay đón khách, trong căn hộ cao cấp của Ikeda xuất hiện một vị khách người Hoa Hạ.
-Mẹ kiếp!
Ikeda không ngừng đi lại trong phòng như một con chó điên. Tòa án Phụng Nguyên đã đưa tin tới, La Định đã gửi đơn tố tụng lên tòa án ngày hôm qua, chính thức khởi kiện Ikeda lên quan tòa. Cái này không có gì, Ikedakhông hề lo lắng tòa án Phụng Nguyên sẽ có phán quyết ngoài ý muốn, cùng lắm là bắt y xin lỗi rồi bồi thường cho La Định ít tiền là xong. Như vậy cũng không là gì hết, cùng lắm cũng chỉ hơi mất mặt một chút, còn về khoản tiền bồi thường thì càng không là gì hết! Vài trăm nhân dân tệ, đối với nhân viên cao cấp của công ty như y, số tiền này không bằngmột ngày lương, ở Nhật Bản uống ít rượu cũng nhiều hơn số tiền này.
Nhưng y làm thế nào mà lại đi gây sự với “rắn địa phương” kia chứ? Lại còn là “con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152542/quyen-3-chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.