Mắt nhìn đoàn người Phương Minh Viễn ngồi trên xe nghênh ngang mà đi, trưởng ban Triệu trong lòng thấy rối bời, việc này chẳng những không có kết quả, ngược lại xem ra còn có xu thế ngày càng lớn hơn. Vị này vừa rồi chỉ là ăn nói lung tung, xé da hổ làm cờ? Hay là nói thật lòng, có khả năng không? Trưởng ban Triệu nhất thời không phán đoán nổi. Nhưng ít nhất thì ông ta dám khẳng định, đối phương tuyệt đối có năng lực giành phần thắng trong vụ kiện này.
-Triệu Sâm, thằng ranh con này lai lịch như thế nào?
Không biết từ lúc nào, luật sư trong phòng vừa nãy đã đứng bên cạnh hắn, nhìn chiếc xe chỉ còn là một chấm đen đằng xa, căm giận nói.
Trưởng ban Triệu liếc mắt nhìn y một cái, đây là cậu em vợ của một vị phó cục trưởng củathành phố Phụng Nguyên, nghe nói là tốt nghiệp khoa luật của một trường nào đó trên thủ đô, vài năm đầu thì làm ở trong cục, sau đó từ chức ra ngoài. Ỷ vào anh rể y là phó cục trưởng, cũng có chút quan hệ với viện kiểm soát và tòa án, vài năm gần đây làm ăn tương đối khấm khá. Đối với mấy cán bộ cấp dưới như ông ta thì vênh váo, kiêu ngạo vô cùng. Nhưng giờ xem ra y bị Phương Minh Viễn nói cho một phen tức tối. Nghĩ vậy trong lòng Triệu Sâm thoáng qua tia đắc ý.
Triệu Sâm buông hai tay xuống nói:
-Luật sư Tôn, người ta là nhân chứng, là người dũng cảm vì việc nghĩa, không phải là tội phạm bị tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152541/quyen-3-chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.