-Thượng đế ơi!
Lúc Joseph và Agatha biết Phương Minh Viễn năm nay vẫn còn học cấp hai, hai người gần như đồng thanh kêu lên kinh ngạc. Tuy rằng hai người đã ước chừng phần nào tầm tuổi của Phương Minh Viễn, do sự khác biệt giữa người phương Đông và phương Tây, khi người phương Tây ước lượng tuổi tác của người phương Đông cũng giống như người phương Đông ước lượng tuổi người phương Tây thì thường không chính xác. Joseph và Agatha đã ở Hoa Hạ khá lâu, tất nhiên cũng biết, cho nên khi hai người đoán tuổi của Phương Minh Viễn, đã cẩn trọng tính đi tính lại, nhưng dù cách nào cũng đoán hắn ít nhất phải mười bảy mười tám tuổi, dù chưa vào đại học, cũng phải là học sinh cấp ba.
Đương nhiên rồi, họ nghĩ vậy là có nguyên nhân cả, hai người họ đã ở Hoa Hạ trong một thời gian, biết được người Hoa Hạ đối với học sinh đang đi học, nhất là đối với học sinh dưới bậc đại học, quản lí rất chặt chẽ, số học sinh trốn học rất ít. Hơn nữa dựa vào cách nói năng và trình độ tiếng Anh của Phương Minh Viễn, nếu không học tập trong nhiều năm, theo cách nghĩ của bọn họ, thì không thể đạt đến trình độ như bây giờ.
Nhìn gương mặt sửng sốt của hai người, trong lòng Phương Minh Viễn cười thầm, thật ra là hắn cố tình, để đến cuối bữa ăn này mới nói tuổi của mình với hai người bọn họ, hơn nữa Phương Minh Viễn cũng lo lắng, nếu ngay từ đầu Joseph và Agatha đã biết mình vẫn chỉ là học sinh cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152538/quyen-3-chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.