Sáng hôm sau khi Phương Minh Viễn tỉnh giấc, còn chưa mở mắt, liền nghe mùi thơm nhàn nhạt, không nói ra được mùi gì, nhưng lại khá quen thuộc, và cảm giác rất dễ chịu, hơn nữa bên mình dường như có thêm vật gì, và bên tay trái, nắm giữ một vật thể tròn trĩnh đầy tính đàn hồi và mịn màng, tựa như có điểm nhỏ hơi cứng trên đầu mút. Phương Minh Viễn lấy tay nhéo theo bản năng, đầy tính đàn hồi và mịn, xúc cảm thật tốt! Hắn lại nhéo thêm vài cái, tiếp theo chỗ cứng trong lòng bàn tay cũng giãn nở dần, khiến tay hắn có cảm giác tê tê, thoải mái đến nổi không tả được.
Phương Minh Viễn vẫn có chút nửa mê nửa tỉnh mà xoay người nhích gần bên kia theo bản năng, tay phải cũng ôm qua theo, chỗ để tay, thật mịn và non, như đang vuốt lên tơ lụa cao cấp, khiến người vui tươi thoải mái. Hơn nữa em nhỏ mình hình như chạm vào thứ gì đó.
Cho đến lúc này, Phương Minh Viễn cứ mơ hồ chợt nhận ra trong lòng mình dường như là con người.
Giật mình một cái hắn liền mở mắt ra, một mái tóc đen dày lọt vào mắt, mùi thơm nhàn nhạt ấy, được phát ra từ người trong lòng mình, hắn liền tỉnh táo nhận ra người đó chính là Lâm Liên. Chỉ có điều bộ dáng Lâm Liên lúc này thật khác với mọi thường xuất hiện trước mặt hắn, mà lại đang mặc một bộ đồ ngủ trắng có hình gấu nhỏ, co quắp mình nằm ở bên cạnh hắn. Từ góc độ này nhìn xuống, có thể thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152522/quyen-3-chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.