Phương Minh Viễn vẫn chưa nói hết, cửa xe đã đóng, và rời khỏi quán cơm Phương Gia, trên đường về nhà.
- Cô ơi, sao Phương Minh Viễn lại nói thêm câu này khi mình đi về?
Sài Tĩnh Ngọc cảm thấy ngơ ngác và nghiêng đầu hỏi Sài Yên.
Sài Yên không nén cười nổi, thằng này, thú vị thật, những lời này chắc không phải hắn quên nói với bọn này, mà là cố tình để đến cuối cùng mới nói. Phương Minh Viễn có ý nói cho ba nhà mình biết, tuy hắn muốn liên kết cùng ba nhà họ để phát triển ngành quảng cáo, định mức lợi nhiều trên miếng bánh lớn, nhưng hắn không nhất thiết phải liên kết cùng ba nhà họ. Sở dĩ lựa chọn ba nhà mình, thứ nhất vì ba nhà này và nhà họ Tô có mối quan hệ tốt, ít nhất cũng là người một nhà, thứ hai, cũng vì Mai Nguyên Võ, anh em họ Lư và cháu gái mình là người đầu tiên tiếp xúc với họ.
Có lẽ lời của hắn còn ẩn ý nữa, nếu ba nhà họ không muốn cùng liên kết với hắn, mà là tính tự làm ăn một mình, hắn cũng không sợ, hay nói là, mặc dù có liên kết cùng ba nhà. Muốn đè áp cổ phần công ty của hắn, hắn cũng tuyệt đối không lui nhường, hoặc là …
“Linh hồn của quảng cáo chính là sáng tạo! Những lời này quả thật khí thế và tự tin”. Sài Yên nghĩ thầm.
Phương Minh Viễn đương nhiên tự tin rồi, trải qua sự oanh tạc từ các quảng cáo đài FM, đài truyền hình, báo chí, tạp chí, inte
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152521/quyen-3-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.