Bốn người Mai Nguyên Võ lộ rõ vui mừng trên nét mặt, mặc dù có thể nói bốn người đã vội vã làm đưa ra quyết định khiến người ta có chút không yên tâm, nhưng đây cũng là kết quả của sự bất đắc dĩ- rèn sắt ngay khi còn nóng, trời mới biết Phương Minh Viễn khi nào thì lại không đi học. Sài Tĩnh Ngọc cũng biết, thời gian trước, người này thậm chí căn bản còn không ở Bắc Kinh, cũng không biết hắn chạy đi nơi nào.
Đợi lần sau gặp lại, ai biết phải đến khi nào! Cho nên Mai Nguyên Võ lúc này mới vội vàng nói ra. Nhưng bốn người đồng thời trong lòng cũng không yên, dù sao giữa hai bên dường như hiện tại cũng chỉ có thể xem như bạn bè bình thường, quan hệ bạn học, người ta tâm tình tốt, nguyện ý chỉ điểm vài câu, tất nhiên là tốt, người ta nếu như không muốn quản việc không đâu này, bốn người mình cũng không có gì để oán giận.
- Nguyên Võ, tôi có thể giúp các cậu thực hiện nguyện vọng này, nhưng tôi có mấy yêu cầu. Nếu như các cậu không làm được, tôi đây cũng chỉ có thể tỏ vẻ tiếc nuối mà thôi.
Phương Minh Viễn trầm giọng nói.
- Cậu nói đi!
Mai Nguyên Võ ngồi ngay ngắn, không chỉ có y, ba người Sài Tĩnh Ngọc cũng ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nhìn Phương Minh Viễn, thiên hạ này không có chiếc bánh nào ăn miễn phí, nếu muốn đạt được cái gì đó, thì nhất định phải có trả giá, đạo lý như vậy, bọn họ làm sao không rõ được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152516/quyen-3-chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.