Cân nhắc một chút, Phương Minh Viễn có chút kỳ quái lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, bản thân mình hiển nhiên bởi vì thời gian sống trong kiếp trước và kiếp này khác nhau, cho nên đối với lợi nhuận của một số nghề nhìn nhận khác với mọi người.
Do khởi điểm của hắn quá cao, cho nên mặc dù biết căn tin này ở trong kiếp trước cũng xem như là một khối thịt béo, nhưng lười phí tâm tư kia, lao tâm phí sức vì mấy chục ngàn, mấy trăm ngàn, thậm chí mấy triệu tệ.
Chấp nhận làm việc này, đầu tiên phải làm tốt quan hệ với lãnh đạo trường học, lãnh đạo bệnh viện..., như vậy mới có thể nhận thầu căn tin, sau đó còn phải mang khuôn mặt tươi cười đi cầu các ngành kiểm tra như cục công thương, cục vệ sinh, càng không có hứng thú vì kiếm chút tiền ở trong căn tin này mà bán hàng nhái, cân thiếu, khiến các học sinh mắng mình không dứt miệng. Để dành hơi sức viết thêm một kịch bản, vẽ thêm mấy bộ truyện tranh, tiền kiếm được càng thư thái hơn.
Nhưng mấy người Mai Nguyên Võ lại không như vậy. Mặc dù bọn họ cũng hiểu được, trong căn tin này khẳng định giống với công ty xí nghiệp, bởi vì lãnh đạo ở bên trong kiếm chác, không thiếu “Tàn thứ phẩm”, thế nhưng một căn tin trung học không ngờ có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, lại khiến bọn họ có chút bất ngờ.
- Minh Viễn, căn tin này làm sao có khả năng kiếm được nhiều tiền như vậy?
Lưu Dũng cũng có chút khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152515/quyen-3-chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.