Nếu đã nhận được phần thưởng của siêu thị, như vậy cũng sẽ không cho phép công nhân viên nhận quà của người mất của tặng, đối với quy định như vậy, Thierry chỉ có thể ngượng ngùng rút cánh tay về, thu lại tiền.
Ba người rời khỏi siêu thị Carrefour, lúc này đã là sẩm tối, mấy người Frankie rõ ràng cảm giác được, lưu lượng khách tiến vào siêu thị Carrefour thoáng chốc đã tăng lên nhiều, quả thực giống như một dòng người không nhìn thấy điểm tận cùng.
- Dân số của Hoa Hạ thật sự là quá nhiều, nếu như châu Âu có thể có nhiều nhân khẩu như vậy, triển vọng phát triển của tập đoàn càng thêm tuyệt vời!
Thierry nhìn dòng người kéo đến cuồn cuộn không khỏi cảm thán nói, so với xã hội ngày càng già hóa của châu Âu, Hoa Hạ trước mắt tràn đầy tinh thần phấn chấn. Nếu như tập đoàn có thể chiếm lĩnh một thị trường có dân số lớn như vậy, , điều đó vừa nghĩ đến một chút đã cảm thấy kích động không ngừng.
- Frankie?
Thierry cảm thán hồi lâu lại không thấy ai đáp lời, y không khỏi nhìn sang Frankie bên cạnh.
Frankie mắt nhìn dòng xe cộ như mắc cửi trên đường, nhưng tất cả những thứ này căn bản không ở trong lòng gã. Gã đang hồi tưởng cảnh tượng vừa rồi. Frankie nhớ rất rõ ràng, Hoa Hạ nhiều năm qua đối với loại việc nhặt được tiền không lấy vẫn luôn hết sức tuyên truyền, trong tuyên truyền, những người nhặt được tài vật này cho dù nghèo khó chán nản hơn nữa cũng không thể nhận quà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152512/quyen-3-chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.