Thierry lấy từ trong túi ra túi tiền hiệu cá sấu, Frankie hiểu ý và cười. Trò chơi này Thierry thường chơi, túi tiền này sẽ bỏ vào một ít tiền, sau đó bỏ vào một tờ danh thiếp của bản thân ông ta, sau đó lại tùy ý vứt vào một chỗ nào đó. Ông ta núp vào một chỗ quan sát, xem người nhặt ví tiền đó có phản ứng gì.
- Thierry, lần này không thể tự bản thân anh quan sát, đây là Hoa Hạ, khắp siêu thị chỉ có hai người chúng ta là người nước ngoài, quá rõ ràng, cậu Tề, mong cậu ở đây xem xem, ai nhặt được túi tiền này và xử lý như thế nào, về nói lại tỉ mỉ cho chúng tôi nghe.
Frankie nói với phiên dịch.
- Vậy thật là đáng tiếc!
Thierry nhún vai nói, Frankie nói không sai, nếu như bản thân ở lại quan sát, rõ ràng là có chút lộ liễu, xem ra trò vui lần này chỉ có thể nghe người phiên dịch Hoa Hạ này miêu tả lại. Phiên dịch Tề ngạc nhiên, làm phiên dịch tuy là công việc của anh ta, nhưng đối với hành vi này của họ, anh ta không tán đồng. Nhưng không tán đồng là không tán đồng, anh ta cũng phải làm.
Hai người Frankie hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt với phiên dịch Tề, hai người tiếp tục dạo quanh cửa tiệm.
Họ chú ý thấy trong cửa hàng này, loại thực phẩm cá thịt có phần không đủ, tất cả phân cho khu vực có chút ít ỏi. Nhưng giá cả của loại cá thịt này lại không tính là cao.
- Thierry,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152511/quyen-3-chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.