Phương Minh Viễn có kỳ vọng rất cao đối với những người trưởng thành ở bên cạnh hắn. Nếu Lâm Liên có thể thành một nhân tài chín chắn, đảm đương một phía giúp hắn, đối với một ông chủ thiếu nhân tài dưới tay như hắn thì không nghi ngờ gì là sự kiện đáng ăn mừng. Tuy nhiên, Phương Minh Viễn tin rằng, chỉ sau vài năm nữa, từ tình trạng tìm việc làm khó khăn ở trong nước, sinh viên tốt nghiệp không được phân công công tác, sẽ càng có nhiều sinh viên vào làm trong các sản nghiệp của nhà họ Phương. Hơn nữa, càng ngày sẽ càng có nhiều anh tài, vì thể chế của doanh nghiệp nhà nước quá cứng nhắc mà giận dữ bỏ ra ngoài.
Còn trên thế giới, cũng sẽ bởi vì khủng hoảng tài chính xảy ra mà khiến rất nhiều công ty phá sản, một số lượng lớn các giám đốc sẽ thất nghiệp, đến thời điểm đó, chỉ cần nhà họ Phương rắc ra ngô đồng vàng, còn không sợ dẫn dụ được Phượng Hoàng vàng sao?
Nhưng nhân tài ngoại lai chung quy vẫn không bằng người nhà mình bồi dưỡng nên, cũng sẽ có độ trung thành với công ty hơn. Cho nên đối với sự trưởng thành của Lâm Liên, Phương Minh Viễn cảm thấy rất cao hứng.
Sau đó, quán ăn Phương Gia cũng cố ý quảng cáo một chút với các giáo viên trong trường đại học Kinh Hoa. Còn các mặt khác cũng thông qua các thầy cô giáo mà dành ra một ít việc làm ngoài giờ cho các giáo viên và sinh viên. Chuyện này ở thủ đô những năm 90 không có nhiều, nhưng đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152506/quyen-3-chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.