Ngồi lâu như vậy nên hắn cũng có chút mệt mỏi, loại ghế cứng này khi ngồi lâu bất kể là mông hay là lưng đều cảm thấy vô cùng đau nhức.
Nhưng như bọn họ cũng được xem là may mắn rồi vì do có sự sắp xếp của nhà ga Bình Xuyên nên bọn họ lên tàu đều có ghế ngồi, cũng may bốn người vừa khéo ngồi một bên cửa sổ, mấy người còn lại ngồi xung quanh bọn họ, nếu không người bình thường lên tàu rất khó có được chỗ ngồi, chỉ có thể đứng đợi cho đến khi có người xuống tàu mới được ngồi, nếu không may thì còn phải đứng đến tận Phụng Nguyên.
- Anh Trần, có mang theo cỗ bài đó không? Em đi nhà vệ sinh đã.
Phương Minh Viễn tiện miệng hỏi. Những gì nên xem đã xem hết rồi, cứ tiếp tục xem chỉ tốn thời gian.
May mà thời gian này không trùng với dịp nào đặc biệt nên người trên tàu tuy đông nhưng cũng không khủng khiếp bằng đợt mùa xuân. Phương Minh Viễn cẩn thận tránh né những người ngồi trên đường qua lại khó khăn đi về hướng nhà vệ sinh. Trong nhà vệ sinh không có người nhưng do trên tàu đã không còn nước nên một số chất thải vẫn còn lưu lại bốc mùi thật khó ngửi.
Phương Minh Viễn nín thở đi tiểu thật nhanh rồi vọt chạy ra ngoài. So với mùi trong nhà vệ sinh thì mùi ở ngoài toa tàu còn dễ chịu hơn nhiều.
Hắn chạy ra quá nhanh nên đã không cẩn thận đâm phải một người ở ngoài cửa.
- Ôi chao!
Người bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152489/quyen-3-chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.