Vào lúc ông hiệu trưởng cũ Lỗ Sơn và Ngụy Minh Luân cảm thấy vui mừng không tả thì Phương Minh Viễn đã đáp chuyến tàu đi Phụng Nguyên.
Nếu đã muốn phát triển huyện Bình Xuyên trở thành một trung tâm đầu mối hàng hóa của tỉnh Tần Tây thậm chí là của cả vùng Tây Bắc thì cải thiện điều kiện giao thông ở đây là điều quan trọng nhất. Hai năm nay huyện Bình Xuyên không ngừng xây dựng đường sá nhưng so với tiêu chuẩn Phương Minh Viễn chấp nhận được thì còn kém xa. Trong một thời gian ngắn mà muốn phát triển nhanh chóng tốc độ luân chuyển của huyện Bình Xuyên thì không thể không kể đến vai trò của ngành đường sắt, hơn nữa theo Phương Minh Viễn thấy thì dù sau này có tàu cao tốc nối từ huyện Bình Xuyên đến Phụng Nguyên thì vai trò của đường sắt cũng không thể xem nhẹ.
Vì vậy bây giờ Phương Minh Viễn phải có một cái nhìn đầy đủ nhất về tình hình vận tải đường sắt, và cách trực tiếp nhất tất nhiên là tự mình bắt một chuyến tàu đi từ Bình Xuyên lên Phụng Nguyên rồi. Từ lúc tái sinh tới giờ, Phương Minh Viễn chưa từng ngồi qua một chuyến tàu chặng ngắn như vậy bao giờ, tất cả những ấn tượng về nó đều lưu lại từ kiếp trước. Kiếp trước đến cả xe bồn nóng bức hắn cũng đã từng ngồi qua, lúc đó thật khổ không gì có thể tả nổi, bây giờ nghĩ lại lại có một cảm giác rất khác.
- Xem ra hôm nay cậu Phương rất hào hứng nhỉ?
Trần Trung ngồi phía sau nói nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152488/quyen-3-chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.