Máy Nintendo đỏ trắng đối với thiếu niên Trung Hoa sau thập niên 70, 80 mà nói cũng không xa lạ gì. Nhưng đó cũng là ao ước lớn nhất thời thơ ấu bọn họ và cũng là những gì Phương Minh Viễn thèm muốn đã lâu.Ở kiếp trước, máy Nintendo đỏ trắng chính hãng có doanh thu khoảng sáu mươi triệu, trong đó Nhật Bản đã chiếm gần hai mươi triệu. Nếu kết hợp giữa chuyện bản quyền và các phần tương thích, số lượng đáng kinh ngạc phổ biến trong cả Trung Hoa một thời, các loại máy học tập do Dụ Hưng phân phối có thể nói đều là máy Nintendo đỏ trắng hai trong một. Vào năm hai ngàn, trong thị trường hàng hóa ở Bắc Kinh, vẫn có thể nhìn thấy hộp băng của máy Nintendo đỏ trắng, do đó có thể thấy rằng nó được những người trẻ nhất mực ưa chuộng.
Phương Minh Viễn không biết máy Nintendo đỏ trắng của Dụ Hưng liệu có được Nintendo chính thức trao quyền, hoặc là tự nghiên cứu chế tạo ra. Nhưng để tạo được tài sản ở Nhật Bản, hơn nữa muốn là người chế tạo có danh tiếng tương đối, không giành được ủy quyền chính thức của Nintendo, mà lén lút sản xuất máy Nintendo đỏ trắng, hoặc là hai trong một, đều là không sáng suốt chút nào.
Một khi bị Nintendo phát hiện, đến lúc đó không chỉ danh dự bị hao tổn, mà còn phải bồi thường cho đối phương một số tiền lớn. Như vậy là lợi bất cập hại. Nhật Bản cũng không phải là Trung Hoa, đối với các doanh nghiệp sản xuất sản phẩm giả mạo được ưa chuộng, mặc dù cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152427/quyen-3-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.