cầm lấy điện thoại mở cửa xuống xe đến bên đường gọi điện.
Nhìn theo dáng ông ta, Phương Minh viễn không thể không công nhận rằng tài năng thiên bẩm về âm nhạc của Hoàng Triêm quả là khác xa người thường, dù gọi là thiên tài hay phi thường cũng không thể diễn tả hết được lòng khâm phục của hắn đối với Hoàng Triêm. Chỉ mới nghe được đoạn đầu mà trong một thời gian ngắn đã có thể hoàn thành nốt bài “Nam nhi tự cường” hơn nữa lại không khác nguyên bản một chữ nào, những hành vi như vậy ở kiếp trước gọi là “nghịch thiên”
- Minh viễn đừng nhìn nữa, chú Triêm đã chuyên tâm vào sáng tác thì không để ý đến chuyện bên ngoài đâu, giờ em có nói gì thì cũng vô ích. Nhưng chị nghĩ nguyện vọng của em chắc chắn có thể đạt được! Chú Triêm nếu không hài lòng về tác phẩm của em thì chắc chắn sẽ không hoàn chỉnh nó đâu.
Vu Thu Hạ vỗ vai hắn hoan hỉ nói. Cô cũng không ngờ Phương Minh Viễn chỉ dùng nửa bài mà đã làm Hoàng Triêm lung lay rồi lại, còn chủ động giúp Phương Minh Viễn hoàn thành bài hát nữa.
Nhìn thấy Phương Minh Viễn đang nhìn theo dáng của Hoàng Triêm, Vu Thu Hạ cứ nghĩ hắn lo rằng Hoàng Triêm sẽ không cho hắn một câu trả lời rõ ràng.
Phương Minh Viễn nhếch mép nhưng không nói gì. Kết quả này không ngoài dự liệu của hắn. Kiếp trước bài “Nam nhi tự cường” này là tác phẩm sau này Hoàng Triêm ưng ý nhất và cũng là một trong số những tác phẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152397/quyen-2-chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.