Một thiếu niên mười hai mười ba tuổi lại có thể sáng tác được bài hát “Con heo”, và bài hát lúc nãy, khi nghe cảm thấy có chút lạ lạ, đã chứng minh được tài năng âm nhạc thiên bẩm của hắn.
Hoàng Triêm tin tưởng rằng với trình độ và địa vị của mình trong nền âm nhạc Hồng Kông, nếu tận tụy dẫn dắt hắn một thời gian thì chắc chắn vài năm sau Hồng Kông sẽ có một ngôi sao sáng giá. Có nhà họ Quách làm hậu thuẫn đám “ma cũ” trong giới giải trí ai dám hùa vào chống hắn? Đó chẳng phải là rất thuận buồm xuôi gió sao?
Thời đại này học trò tất nhiên là muốn theo học thầy giỏi nhưng người làm thầy này chẳng phải là đang tìm học trò sao?
- Chú Triêm, không phải là cháu muốn phụ lòng tốt của chú nhưng Minh Viễn chơi thôi thì còn được chứ làm học trò của chú thì e rằng có người không đồng ý.
Vu Thu Hạ biết rằng Phương Minh Viễn không tiện từ chối sợ làm mất mặt Hoàng Triêm.
- Có người không đồng ý? Là ai? Bảo hắn đến tìm chú!
Hoàng Triêm vỗ ngực nói.
- Chú Triêm, chú đừng giận, chú nghe cháu nói rõ đã. Đến lúc đó chú sẽ hiểu được điều khó nói của Minh Viễn.
Vu Thu Hạ giơ ngón tay ra đếm nói với ông ta:
- Thứ nhất, Minh Viễn là…
Hoàng Triêm lúc đầu tin tưởng rằng với địa vị của ông ta trong giới âm nhạc thì người muốn bái ông ta làm thầy nhiều vô kể. Nhưng khi Vu Thu Hạ kể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152396/quyen-2-chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.