-Lúc này ở đồn công an Ly Sơn đúng là loạn thành bầy, trong phòng làm việc của đồn trưởng lộn xộn nhưng không ai chú ý. Đồn trưởng Lý Đức Hâm và phó đồn trưởng Mạnh Lân, hai người còn lại thì gấp gáp giống như bị mèo bị đốt đuôi, ở bên ngoài phòng thẩm vấn số một xoa tay liên tục mà vẫn không có cách nào khác. Phương Minh Viễn đoán không sai, người gây rối trong phòng thẩm vấn số một đúng là Trần Trung.
Khác với bên Phương Minh Viễn, ngay từ đầu đã có bốn gã cảnh sát tới cùng Trần Trung, để cho tay của Trần Trung tự do, tiếp đó giống như Phương Minh Viễn là gán cho tội cố ý đánh người, cưỡng ép bắt Trần Trung phải cúi đầu nhận tội. Bọn họ dùng biện pháp này khá là nhiều, giờ vẫn sử dụng cách thức cũ. Trần Trung làm sao có thể làm theo kịch bản mà họ định ra chứ, vậy mâu thuẫn tất nhiên xảy ra. Mà lúc này An Đông Lâm cũng trong phòng phỏng vấn, như vậy mâu thuẫn này sẽ được đẩy lên cao.
An Đông Lâm nóng lòng muốn trả thù, nóng vội muốn trút hết bực tức lên người Trần Trung, đến giờ hắn vẫn cảm thấy bực mình khó chịu, ngực và gáy vẫn còn đau, thỉnh thoảng còn có chút chóng mặt, làm hắn cảm thấy không thoải mái vô cùng. Tự nhiên trong lòng lửa giận như thiêu đốt.
Cậy trong phòng có bốn gã cảnh sát làm chỗ dựa, An Đông Lâm cho rằng Trần Trung tuyệt đối không dám chống đối lại với bộ máy cưỡng chế của nhà nước nên y hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152365/quyen-2-chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.