Phạm Dĩnh đi suốt đêm trở về Hoàng Xuyên, sự việc nghiêm trọng như thế này, lúc này bà ta không thể tự mình quyết định được nữa, mặc dù bao nhiêu năm nay, bà ta đã giấu chồng đi giúp con trai giải quyết bao nhiêu rắc rối, nhưng trong lòng bà rất rõ, vì chồng là cục trưởng cục cảnh sát, ủy viên thành ủy nên có cấp dưới nào trong bộ công an của chồng bà không nể mặt bà ta chứ? Đêm nay, ở Hoàng Xuyên xảy ra chuyện gì, hiện tại vẫn chưa có ai ở trấn Hải Trang biết cả.
Riêng Đồng Thanh Hoa và Vương Quang Viễn thì lại mất ngủ cả đêm, không phải vì mấy cái chăn chỉ ngửi thôi đã muốn buồn nôn kia mà là vì cái mùi hôi thối ở trong nhà tạm giam ấy. Trên những cái chăn không biết đã bao lâu chưa giặt kia có rận, lũ rận ấy còn phát triển tốt hơn trong cái căn phòng ẩm thấp ấy, làm cho hai người bọn họ cả đêm chỉ chợp mắt được một lúc. Buổi sáng, khi cảnh sát mở cửa cho họ ra ngoài ăn sáng, hai mắt của bọn họ đỏ ngầu, trên người lại thấy ngưa ngứa, đối với con cháu nhà quan như họ, cái cảm giác ấy thật khó có thể tả được bằng lời.
Bữa sáng cũng gọi là kha khá, mỗi người một bát tào phớ nóng hổi, còn có cả bánh nướng và bánh bao, nhưng hai người bọn họ cũng chẳng có tâm trạng đâu mà ăn với cả uống, họ chỉ muốn tìm ngay được một nơi nào đấy để tắm rửa, thay quần áo, đương nhiên tốt nhất vẫn là được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152317/quyen-2-chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.