Phương Minh Viễn trở về nhà lúc đã qua bữa tối, hắn không đi cùng với Chu Đại Quân, sau khi thương lượng kĩ với Phương Minh Viễn, Chu Đại Quân đã vội vàng trở về huyện Bình Xuyên. Ông ta cần nhanh chóng đạt được thỏa thuận với Quan Duyệt Võ, tăng cường lực lượng cảnh sát ở trấn Hải Trang, đề phòng như những gì mà Phương Minh Viễn đã nói, Vương Quang Viễn và Đồng Thanh Hoa bọn chúng chó cùng rứt giậu, trong lúc tức giận sẽ báo Asohon KagetsuAsohon Kagetsu và thậm chí là cả những người khác. Quan trọng hơn hết vẫn phải bàn bạc kĩ với Asohon Kagetsu. Lúc trước do sự việc bất ngờ quá nên chưa kịp nói ràng với Asohon Kagetsu, sau việc này nhất định phải nói rõ, cũng là để cho Asō Asohon Kagetsu đề cao cảnh giác hơn trong thời gian này.
- Cậu Phương, sao hôm nay cậu không để tôi đề đạt kiến nghị với cảnh sát ở nước cậu, chỉ có tạm giam bảy ngày thật sự là quá nhẹ nhàng so với những hành vi của bọn chúng rồi!
Asohon Kagetsu cười, nói
- Chẳng lẽ nào cậu lại quen ai trong số bọn chúng sao?
Đây có lẽ là lần đầu tiên Phương Minh Viễn gặp mặt riêng với cô kể từ khi cô đến trấn Hải Trang này. Asohon Kagetsutrong lòng lúc này cũng rất hứng khởi.
Phương Minh Viễn lắc đầu nói:
- Tôi làm sao có thể đi quen với loại xúc sinh đó được! Cô Aso, hôm nay thật sự phải cảm ơn cô, nếu không phải cô giữ được Vương Quang Viễn, trấn áp tình hình thì đợi đến lúc tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152315/quyen-2-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.