Đến lượt bọn Đồng Thanh Hoa nói, tất cả học sinh có mặt tại đó đều nghe rõ cả, nhưng đều không thể hiện là đã biết. Nhưng Phương Minh Viễn cũng không để cho bọn chúng có cơ hội mở miệng phân bua.
- Thưa các bạn, tôi tin rằng sự việc vừa qua các bạn đều đã nhìn thấy rõ ràng, sau này nếu như có yêu cầu làm chứng sẽ nhờ đến các bạn. Tốt lắm, tốt lắm, giờ nghỉ trưa quý giá, chúng ta không nên tụ tập gây ách tắc giao thông ở đây, mọi người hãy giải tán đi. Khi nào xong tôi sẽ báo cho các bạn kết quả chính xác.
Mọi người nghe Phương Minh Viễn khuyên bắt đầu giải tán dần. Ngay cả đám đông hiếu kỳ cũng được các cảnh sát giải tán.
- Thôi được rồi các vị, cho dù các vị là nguyên cáo hay là bị cáo thì nơi đây cũng không phải là chỗ để nói chuyện đâu.
Lỗ Đắc Lợi nhìn xung quanh. Ở đây cách bệnh viện của nhà máy thiết bị cán ép Tần Tây không xa, vừa rồi Lưu Dũng còn đạp xe đến đó gọi điện cho Phương Minh Viễn và cục cảnh sát mà.
- Chúng ta nên mượn tạm bệnh viện của nhà máy đã. Vừa may vị này cũng phải đi khám xem thương tích thế nào. Cô Aso, bây giờ có thể thả y ra được rồi.
Lỗ Đắc Lợi nói hai chữ “ Aso” vừa nhanh vừa nhỏ. Bọn Tề Quang Viễn không hề nghe rõ cô gái này họ gì, chỉ nghe loáng thoáng như là họ kép vậy.
Asohon Kagetsu lúc này mới buông tay, giơ chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152311/quyen-2-chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.