- Bọn mày thật đúng là có tiền đồ đó, bốn người đàn ông không ngờ bị một cô gái lừa, thực khiến người Tần Tây mất mặt quá.
Có người khinh miệt mắng.
- Hay là về nhà bú bú sữa đi.
- Đúng vậy, đúng vậy
Lưu Dũng nói
- Đánh cho bọn chúng không còn mặt mũi quay về.
Có người phụ họa với Lưu Dũng.
- Đánh chết đi, đánh chết đi. Tụi bây không giống đàn ông.
Có người la lớn.
Mặt mấy người Đồng Thanh Hoa lúc này đã từ màu hồng chuyển sang tím. Câu nói vô ý của Đồng Thanh Hoa bị Lưu Dũng nắm lấy nhược điểm.
- Đừng nghe bọn chúng ở đây nói hươu nói vượn, các anh thấy mấy cô Triệu Nhã có khả năng là kẻ lừa đảo sao?
Có người la to:
- Bọn chúng là vu oan, hãm hại người khác.
Câu nói này của anh ta làm giật mình mọi người đang cười nhạo Đồng Thanh Hoa, mọi người nghĩ ra là Đồng Thanh Hoa đang nói càn. Năm trăm tệ đối với gia đình bình thường thì đúng là cả gia tài, nhưng đối với Phùng Thiện và Triệu Nhã vốn rất thân với Phương Minh Viễn, dường như không đáng để lường gạt, có thể lấy ở chỗ Phương Minh Viễn, Phương Minh Viễn còn so đo mấy đồng tiền lẻ đó sao? Hiện giờ Phương Minh Viễn là niềm kiêu hãnh của thị trấn Hải Trang, là thần tượng của các học sinh trung học nhà máy Thiết bị cán ép Tần Tây. Về học tập thì đứng nhất hơn mười năm, từ lúc hắn đi học đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152310/quyen-2-chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.