Cổ Vũ Thành cũng xem như người mê tem một nửa, chủ yếu là nhờ vợ ông ta, Qua Nhị, rất có hứng thú với tem, hắn có muốn không biết đến giá cả của tem trên thị trường cũng không được. Bà vợ này của ông ta thích nhất là lúc nấu cơm và ăn cơm, nói với ông ta chuyện tem phiếu hiếm có. Ví như cái gì tem đại long, hay tổ quốc sơn hà một mảnh hồng…. Nhưng mấy năm gần đây, trên miệng vợ ông ta nhắc nhiều đến tem khỉ.
Thường thì qua hai, ba tháng, vợ ông ta sẽ nói với vẻ mặt hối hận rằng tem khỉ đã lại tăng giá, đã tăng tới bao nhiêu tệ, sau đó là một bài sám hối dài từ mười đến hai mươi phút. Hối hận vì cô ấy năm đó không đủ quyết tâm rút hai tháng tiền lương đi mua một mớ tem khỉ, hối hận vì mấy năm gần đây cô ấy có nhiều cơ hội mà cũng không mua tem khỉ, nếu không, hiện giờ cô cũng đã có tài sản hơn mười ngàn tệ như người ta…Ông ta nghe than thở đến tai cũng chịu không thấu, phiền không chịu nổi. Nhưng cũng vì vậy mà ông ta cũng có hiểu biết kha khá về tem khỉ.
Cổ Vũ Thành nhìn qua loa, trong ba lô là từng xấp tem khỉ ngay ngắn. Tính ước chừng, lúc ấy trên thị trường, tem khỉ khoảng sáu mươi tệ một con, Phương Minh Viễn nói giá trị của nó khoảng ba trăm ngàn tệ vẫn còn chưa đủ. Hơn nữa, Cổ Vũ Thành biết, đám tem khỉ nguyên bộ này, không đơn giản là giá cả, tên thị trường còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152261/quyen-2-chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.