Cổ Vũ Thành tất nhiên không biết trong lòng Phương Minh Viễn nghĩ gì, thấy hắn mang ông ta so sánh với Thánh Sơn trong truyền thuyết thì vui vô cùng, lúc này cảm thấy Mã Vĩnh Phúc dẫn Phương Minh Viễn đến, thật là gặp được ông thần may mắn, đáng giá ngàn vàng.
- Khụ khụ… Lão Cổ, đây không phải là nơi nói chuyện, sao chúng ta không đến văn phòng của anh rồi hãy nói?
Mã Vĩnh Phúc ho nhẹ hai tiếng nói. Ông ta dù sao cũng không phải người trong ngân hàng, tuy cảm thấy chủ ý này của Phương Minh Viễn không sai, đối với mấy người gởi tiền ở Ngân hàng Giao Thông thì quả là thoải mái hơn, nhưng sự ảnh hưởng mà chuyện này có thể mang đến cũng không lường hết được, thành ra cảm thấy thái độ của Cổ Vũ Thành hơi khoa trương. Nhưng như vậy cũng rất tốt, Phương Minh Viễn cho Cổ Vũ Thành chuyện tốt như thế, việc tiếp theo cũng dễ nói chuyện hơn.
- Đúng vậy, đúng vậy… Tôi thực sự cao hứng, thất lễ quá, thất lễ quá, xin mọi người bỏ qua. Ha ha, mời mọi người cùng đi với tôi.
Cổ Vũ Thành nói năng không đầu không đuôi.
Đoàn người bước vào văn phòng của Cổ Vũ Thành, nhân lúc cô tiếp tân ra ngoài chuẩn bị trà nước, Cổ Vũ Thành kéo Mã Vĩnh Phúc ra hành lang, lúc này Cổ Vũ Thành sau niềm vui ban đầu đã tỉnh táo lại.
- Tôi nói với anh này Chủ nhiệm Mã.
Cổ Vũ Thành nhỏ giọng nói:
- Giờ anh có thể nói ra hết. Hai người này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152260/quyen-2-chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.