-Lại đây giúp đi đồ khốn khiếp!
Nhìn thấy các nhân viên vệ sinh đang bận rộn trong bếp còn Tôn mập đứng ở ngoài cửa bếp, Phương Bân không kìm nổi tức giận mắng to.
Từ hôm đó, liên tiếp bốn năm ngày liền, mỗi ngày cứ đến buổi trưa hoặc đến buổi chiều, chỉ cần không có lãnh đạo thị trấn hay là lãnh đạo nhà máy tới ăn cơm thì Tôn mập lại đứng đó đợi mọi người đi hết, hoặc là kiểm tra vệ sinh, hoặc kiểm tra đối chiếu với giấy chứng nhận của nhân viên, còn không thì muốn kiểm tra chứng nhận sức khỏe. Hơn nữa công việc lại lộn xộn, lôi thôi, nên cũng đã cảm thấy quán ăn nhà họ Phương mấy ngày nay đều không thể kinh doanh bình thường được. Đến lúc này, ai cũng biết bộ kiểm dịch vệ sinh trên tỉnh đang có ý định nhằm vào nhà họ Phương.
Nhưng Phương Bân nghĩ thế nào cũng không hiểu, nhà mình đắc tội gì với những người đó. Những khoản cần giao tế thì đã nộp, tất cả những chi phí cần nộp đều đã nộp, cái bọn ăn không ngồi rồi này còn không giải quyết.
Không phải tìm xương trong trứng gà thì cũng là bới lông tìm vết. Sau khi thật sự không thể tìm được bất cứ lỗi nào, bèn cố ý sắp xếp mấy người ở cửa sau phòng bếp đi đi lại lại không ngừng, cố ý thả ruồi nhặng từ bên ngoài vào, sau đó lại gây chuyện. Quán ăn nhà họ Phương này có thể cam đoan trong phòng ăn không có ruồi và cũng có thể đảm bảo ngoài bên ngoài cũng không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152228/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.