Là một quan chức cấp cao nhất trong nhà máy thiết bị cán ép Tần Tây, hiện nay Triệu Kiến Quốc đã là cán bộ hậu cần phụ trách mua đồ ăn cho cán bộ cấp Cục, lời nói của một người đã thông thuộc hết món ăn ở các nhà hàng tại huyện Bình Xuyên như Triệu Kiến Quốc thì đúng là rất có giá trị.
- Bác Triệu, lời bác nói là thật sao?
Mặt Phương Bân lộ rõ sự kinh ngạc.
- Đương nhiên là thật rồi, bác đã ngần này tuổi rồi, lại nói những chuyện không có thật hay sao?
Triệu Kiến Quốc hơi không hài lòng nói:
- Ừm, mọi người hãy thưởng thức đi. Cái đầu cá này không ngờ là có thể ăn có lớp lang như vậy. Mang cá không hề có vị tanh của bùn, vừa mềm mại lại có chút dai. Thịt ở gáy cá thì vừa mềm lại trơn, môi cá trơn mềm nhẵn nhụi, mang chút vị cay cay. Món cá này, ở Bình Xuyên không đâu có được.
Phương Minh Viễn cười thầm. Nếu mà nói món bánh canh đầu cá này không có chỗ độc đáo của nó, thì hắn làm sao có thể đời sau có thể thịnh hành khắp kinh thành được.
- Ông Triệu, cháu được một người đức cao vọng trọng như ông đánh giá cao như vậy, thật là không biết nói gì hơn. Có những lời này của ông rồi, món bánh canh đầu cá sau này phát triển lên chắc chắn là thắng lợi.
Phương Minh Viễn vừa nói làm cho ông lão Triệu Kiến Quốc liền mặt mày hớn hở.
- Đúng là Minh Viễn nói hay lắm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152205/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.