Nhìn thấy Phương Minh Viễn ở phía trước đầy sức sống, Tô Ái Quân đột nhiên lại có cảm giác như vừa bừng tỉnh sau giấc mơ. Y tận mắt chứng kiến một cuộc giao dịch trước nay chưa từng có.
- Cứ như vậy sao?
Trần Tiếu Nhị sững sờ một lúc hỏi
- Cứ như vậy!
Phương Minh Viễn trả lời chắc như đinh đóng cột
- Chúng ta có thể kí vào bản hợp đồng! Trái với điều ước..
Phương Minh Viễn đột nhiên cảm thấy mình hôm nay thể hiện có phần hơi quá. Có lẽ bây giờ Tô Ái Quân và Trần Tiểu Nhị, Chu Lão Mậu do trong lòng bị kích động, không thể nghĩ nhiều, e rằng sau sự việc không thể không nghĩ nhiều.
- Người làm trái với điều ước phải tự thừa nhận với mọi người rằng mình là đồ con chó!
Lời đáp đầy tính trẻ con này khiến cả Trần Tiểu Nhị và Chu Lão Mậu sau một lúc ngây người mới gượng cười
- Tính đi tính lại, nếu điều kiện như vậy mà cũng nuốt lời thì Trần Tiểu Nhị tôi không còn mặt mũi nào nhìn mọi người, gia đình tôi có thể cắt đứt quan hệ với tôi!
Trần Tiển Nhị vuốt cái đầu trọc lốc nói,
- Lão Mậu, thế nào đây? Nếu đứa trẻ này khăng khăng giữ lời, tôi không có ý kiến gì.
Chu Lão Mậu hai tay mở ra, vẫn cái vẻ mặt gượng cười:
- Điều kiện hậu đãi như vậy, nếu tôi vẫn nói này nói nọ, sau này mọi người chẳng phải sẽ mắng tôi là ức hiếp trẻ con sao? Vậy thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152197/quyen-1-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.