Bốn người ăn bữa vịt quay này thật là thỏa mãn. Khi ra cửa, Dương Tĩnh còn đưa cho Phương Minh Viễn bình nước ngọt có ga.
Buổi chiều, bốn người chỉ đi dạo ngắm cảnh xung quanh ở đây, thuận tiện dạo qua những cửa hiệu lâu đời trước đường chính, mua một số thứ, cũng may là có Bạch Bân cường tráng giúp đỡ nên ông bà Phương đỡ mệt. Cuối cùng lại không đi cố cung, bên trong quá lớn, không có nguyên một ngày thì không xem hết được. Gần bốn giờ chiều, bốn người lại nhớ đến Toàn Tụ Đức, Dương Tĩnh đã chuẩn bị xong vịt quay mới ra lò và phụ liệu tương ứng. Bốn người liền vội vàng đi nhanh về nhà. Ở thời đại này, trong nhà không có lò vi sóng, thời tiết lạnh, nếu vịt quay lạnh thấu thì không thể ăn được.
Tới gần ngõ nhỏ, bốn người vừa tới nhà đã đụng vào Bạch Bình, vì thế Bạch Bân cầm theo bao lớn nhỏ đi trước một bước.
- Vịt quay Toàn Tụ Đức à? Lại là chủ ý thằng nhóc này à?
Thấy hai con vịt quay còn nóng hổi trong bao, Bạch Bình không kìm nổi có chút đau lòng hỏi, thằng nhỏ này thật sự không lo cho nhà cũng chẳng biết quý củi gạo. Vịt quay Toàn Tụ Đức là thực phẩm xa hoa của thủ đô, một năm nhà bình thường cũng chưa chắc có thể ăn một lần. Thằng nhóc này thì hay rồi, ăn rồi còn mang về, bữa cơm tiệc này khẳng định tốn không ít tiền. Tuy biết thằng nhỏ này bây giờ là người giàu có, nhưng Bạch Bình quen cực khổ nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152189/quyen-1-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.