Nhà bác trai ở trong ngõ nhỏ phía đông của thủ đô gần đường lớn cạnh Chùa Ngọc Lưu Ly, ở đây còn có bác gái thứ hai của Phương Minh Viễn, chính là chị gái thứ hai của Bạch Bình, năm nay đã gần sáu mươi tuổi. Con gái bà và Bạch Bình kém nhau một tuổi, cháu ngoại của bà và Phương Minh Viễn cũng kém nhau một tuổi. Ở kiếp trước, Phương Minh Viễn lớn lên thường nghe người trong nhà nói thuở nhỏ hắn cũng ở đây và hay cùng cô cháu ngoại đó chơi, tranh giành đồ chơi với nhau, hơn nữa đôi khi còn cãi nhau, làm bác hai phải mách bà ngoại. Vì việc này mà người lớn trong nhà vẫn thường trêu đùa hắn, cho đến khi hắn ba mươi tuổi mà vẫn còn thấy trêu. Tuy nhiên trong cuộc đời này, Phương Minh Viễn chắc chắn sẽ không phạm sai lầm giống như vậy nữa.
Có ba người anh họ giúp đỡ, nên túi to túi nhỏ hành lý của Bạch Bình đã đưa về nhà an toàn, về phần hai ông bà Phương cũng đương nhiên đi theo họ về ngõ nhỏ, sau đó tính toán tìm nhà nghỉ nào gần đó trọ lại. Theo Bạch Bình đi vào ngõ nhỏ, trên đường chào hỏi mọi người liên tục, với Phương Minh Viễn mà nói, trong đó có không ít người quen biết, đương nhiên đây đều là trong trí nhớ kiếp trước.
Về đến cửa, ba anh họ xếp các túi to túi nhỏ ở cùng nhau, lúc này mới lau mồ hôi nói:
- Dì Út này, sao dì mang theo nhiều đồ như vậy, thảo nào bác phải gọi ba đứa cháu, làm náo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152185/quyen-1-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.