Hai mươi bốn giờ sau, khi xe lửa dừng chân tại Bắc Kinh, Tô Ái Quân và người nhà họ Phương đều đã thân thiết cả, hai bên đã trao đổi cách liên lạc với nhau. Đối với Phương Minh Viễn, Tô Ái Quân cảm thấy yêu mến từ tận đáy lòng, đứa trẻ thông minh lanh lợi, vừa đáng yêu, vừa khéo miệng, nói đông nói tây cũng hiểu rất nhanh, còn có thể học một biết mười, cái đầu thì luôn có những suy nghĩ kỳ diệu, có thể nói là học trò được cưng nhất của thầy giáo. Đặc biệt, như Tô Ái Quân không bảo thủ mà xem khinh hế hệ trẻ thì lại càng thấy yêu thích đứa trẻ như Phương Minh Viễn hơn.
Trong một ngày một đêm này, Tô Ái Quân cảm thấy mình được lợi không ít, những ý nghĩ của Phương Minh Viễn tuy thoạt đầu nghe có vẻ như toàn những suy nghĩ hão huyền, nhưng xét cho cùng thì càng ngẫm càng thấy có lý. Tô Ái Quân nói bóng nói gió muốn biết rốt cuộc Phương Minh Viễn là do ai dạy, nhưng người nhà họ Phương về chuyện này nhất nhất như một - tự học thành tài!
Còn đối với Tô Ái Quân, Phương Minh Viễn cũng cảm thấy ông ta có chút không giống bình thường. Tuy rằng nhìn từ cách ăn mặc thì Tô Ái Quân không có gì khác với những người cùng lớp tuổi, nhưng nhìn cách nói năng, khí chất và sự tự tin lơ đãng lộ ra của ông ta cho thấy Tô Ái Quân này không giống xuất thân từ một gia đình bình thường, gia đình của ông ta phải có một hoàn cảnh nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152184/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.