Đã có của ăn của để nên ở Phụng Nguyên, Bạch Bình đã mua rất nhiều thức ăn, từng túi từng túi các loại đặc sản, mỗi người trong nhà đều có quà. Lúc này kinh tế dư giả, cảm giác thật là khác.
Phương Nhai cũng đã mua được ba vé giường nằm, còn Phương Minh Viễn cứ việc nằm chung với một trong ba người là được rồi, vì còn nhỏ nên chưa cần mua vé. Bạch Bình gửi cho người ở thủ đô bức điện báo, báo với mấy người ở thủ đô đi đón tàu. Đến trưa ngày thứ ba sau khi đến Phụng Nguyên, gia đình Phương Minh Viễn bốn người được Phương Nhai và hai nhân viên tạp vụ của y giúp đỡ, lên tàu đi về hướng Bắc Kinh.
Tàu của năm 84, tuy nói là đi tới Bắc Kinh, nhưng so với những đoàn tàu tốc hành về sau này thì vẫn còn nhiều chênh lệch lắm. Bên trong những khoang hành khách cũ kỹ màu xanh đó không có điều hòa, chỉ có mấy cái quạt cũ rích. May mà đấy là mùa đông, khách chen chúc trong khoang, trái lại còn không cảm thấy lạnh, có điều không khí ấy khó tránh khỏi cảm thấy không chịu nổi. Ba vé của nhà họ Phương cũng chẳng được ở gần nhau, hơn nữa chỉ có một vé là giường dưới. Nhưng một khi Phương Minh Viễn ra tay thì không có gì là khó hết. Có ai mà ngay trước mặt bàn dân thiên hạ lại có thể không nể nang từ chối một đứa trẻ khẩn cầu cho một cụ già chứ. Thế cho nên không mất bao nhiêu thời gian, ba vé của nhà họ Phương lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152182/quyen-1-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.