Giang Hành Chu thất tha thất thểu đi ra phía trước, quỳ trên mặt đất, nhìn đám tro tàn.
Vô tận bi ai xông lên, anh cuộn tròn thân thể, thở d/ốc, thống khổ bất kham, lại kêu không ra được tiếng nào.
Ánh sáng ảnh đạm đi, hồi tưởng kết thúc, Nút quẹt tay chùi nước mắt đầy khuôn mặt nhỏ, bế con gà đi xuống.
Cô không thương tâm, cô đã sớm biết ba ba rác rưởi không về được. Ông ấy vẫn luôn là tên mắc dịch.
Bành Lăng Tân lo lắng liếc Giang Hành Chu, bước nhanh đuổi kịp Nút.
Hai người vừa mới đi đến lầu một, ngoài cửa sổ tuyết trắng xóa bỗng nhiên mọc ra vài cái lá non xanh mơn mởn.
Bành Lăng Tân cảnh giác: "Đó là cái gì? Có quan hệ tới Lâm Ân sao?"
Hai người một gà nhìn chăm chú vào mấy phiến lá non, thật lâu cũng không thấy có gì dị thường.
......
Giang Hành Chu không tiếng động khóc thảm thiết, cho đến khi một bàn ấm áp tay nhẹ nhàng sờ lên đầu anh.
Bởi vì trọng thương, đôi mắt Thích Miên khôi phục rất chậm, trước mắt cô vẫn đen nhánh một mảnh.
Cô gian nan, sờ s.ạng nắm lấy tay Giang Hành Chu, cúi đầu, nhẹ nhàng dựa vào trán anh, không nói gì cả, chỉ không tiếng động làm bạn nhau.
Tay cô sờ đến chất lỏng nóng bỏng.
Giang Hành Chu dùng sức nắm chặt tay Thích Miên, hai người dựa sát vào, giờ phút này trở thành chỗ dựa duy nhất của nhau.
Dây leo và bụi gai từ ngoài cửa sổ bò sát lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-man-cap-trong-sinh-thanh-quai-khoc-suot-muot/2384876/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.