Nút ôm gà đen, bôn ba giữa cánh đồng, đôi chân nhỏ ngập sâu trong tuyết.
Vừa trọng thương mới khỏi, sắc mặt Nút còn tái nhợt, con gà đen dùng lông tơ vừa mọc ra dựa vào ngực cô, ý đồ dùng thân thể làm cô ấm áp.
Sau đó bị Nút vô tình ghét bỏ: "Mày không có tới hai lạng thịt, làm ấm gì được tao, tự làm ấm mình đi."
Gà đen: "......" Chung quy là trao sai người!
1
Nút ho khan vài tiếng, lại ôm con gà vào trong lòng ngực.
Trước mặt cô rơi xuống một người.
Bành Lăng Tân dậm dậm chân vài cái trên tuyết, cởi ván sắt trên đế giày ra rồi cầm chúng như cầm hai quả cân, bước nhanh tới.
Bành Lăng Tân vừa đi vừa nói chuyện: "Sói của Mộng Mộng ở phía nam phát hiện dấu vết bụi gai đi qua, anh đã xem rõ ràng, đó là học đệ, hẳn là muốn đi hướng đông. Cậu ấy tựa hồ tìm thứ gì đó, đã vòng một vòng lớn phía ngoài căn cứ Thành Đông."
"Anh ấy tìm chị dâu." Nút lại ho khan, Bành Lăng Tân vội vàng cởi áo khoác khoác lên người cô.
Không khí Nút thở ra đóng thành băng trên lông mi, hơn nữa còn tuyết trên mũ và gương mặt nhỏ trắng bệch làm cả người Nút thành một cây tuyết: "Anh ấy nghe được tiếng chị dâu kêu thảm thiết, lúc ấy vốn dĩ đang trong trạng thái hỗn độn, bị kí.ch thích càng khó có thể duy trì thần trí, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà tìm kiếm."
"Là Lâm Ân?" Bành Lăng Tân nhịn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-man-cap-trong-sinh-thanh-quai-khoc-suot-muot/2384874/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.