“…… Ai nói?” Văn Dục sửng sốt.
Phó Dư Hàn chỉ về hàng ghế phía trước.
Nơi đó có hai kẻ đang ngồi. Tôn Văn Thụy vừa mở ra quyển từ đơn, Phương Giai Viễn đang cúi đầu viết chữ. Văn Dục liếc nhìn hai người bọn họ một cái, lại quay sang Phó Dư Hàn.
“Tôi đúng là đã viết lại sổ ghi chép,” Hắn không cười, nhưng bộ dáng cũng không có vẻ gì là đang tức giận, “Nhưng vì sao lại muốn cho cậu xem đầu tiên?”
Hắn theo bản năng mà giống như trước đây buông ra lời khiêu khích, cho rằng Phó Dư Hàn sẽ móc mỉa trở lại.
Chẳng ngờ cậu thế mà lại tỏ ra vô cùng nhẹ nhõm: “Tôi nói mà, sao cậu có thể cho tôi xem đầu tiên được chứ.”
Văn Dục: “……”
Lần này đến lượt hắn cảm thấy khó chịu.
Văn Dục ngồi xuống, đặt đồ ăn sáng của mình lên bàn, lôi từ trong ngăn kéo ra ba quyển sổ, ném tới trước mặt cậu: “Còn ba môn tôi vẫn chưa viết xong.”
Phó Dư Hàn im lặng.
“…… Tuy chép một phần thì tiện lợi thật, nhưng tự mình viết hết sẽ dễ nhớ được nội dung hơn……” Văn Dục nhìn cậu một cái, “Cho nên, tôi đề nghị cậu, tốt nhất nên tự mình sao chép cái này.”
“Phó ca cố lên!” Phương Giai Viễn lại quay sang, “Cậu chép xong rồi đừng quên cho bọn tớ mượn trước nhé!”
Văn Dục rút ra một xấp giấy che trước mặt cậu ta.
Phương Giai Viễn mờ mịt giương mắt: “?”
“Cầm lấy.” Văn Dục nhìn cậu ta cười nói, “Một quyển thay phiên nhau chép thì biết đến khi nào mới xong? Tôi làm hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399526/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.