Nụ cười tắt vụt trên môi.
May mắn là, tay hắn còn chưa kịp giơ lên, khiến cho bản thân thoạt nhìn không quá mức ngu ngốc.
Nhưng đúng lúc này, Phó Dư Hàn từ nãy đến giờ vẫn luôn cúi đầu, từ khoé mắt chợt trông thấy hắn. Cậu ngẩng lên, chủ động chào hỏi: “Hôm nay cậu tới sớm vậy?”
Văn Dục ngày thường luôn thích đúng giờ vào lớp, hôm nay lại đến khá sớm.
Giọng điệu của cậu rất bình thường, nhưng Văn Dục đã từng nghe qua rất nhiều lần, hắn nhận ra tâm tình Phó Dư Hàn dường như không tệ lắm.
“Ừm, thức sớm.” Văn Dục tiếp lời nói: “Tâm trạng tốt chứ?”
“Vẫn ổn, đâu thể ngày nào cũng mặc kệ sống chết như thế được.” Phó Dư Hàn nhẹ giọng nói, “Thời gian vẫn phải trôi qua, bệnh của tôi cũng tốt hơn rồi…… Tôi đã quyết định, từ hôm nay trở đi sẽ bắt đầu cố gắng.”
“Vậy chúc mừng cậu.” Văn Dục nói xong, đi qua kéo ra ghế ngồi của mình, thả cặp sách xuống, ánh mắt chuyển từ trên ghế tới mặt bàn, sau đó dừng lại trên bàn học của Phó Dư Hàn, nhẹ nhàng hỏi, “Đang chép gì vậy?”
Ba ngày nay Phó Dư Hàn không đi học, vì vậy không bị giáo viên bắt phải nộp bài tập hôm nay. Cậu cho rằng Văn Dục đang hỏi cái này, không nghĩ ngợi nhiều liền giải thích: “Chẳng phải hai ngày nay tôi không nghe giảng sao, tôi ở nhà làm một ít bài tập, bây giờ muốn so đáp án một chút.”
Những bài tập chưa làm cũng có thể xem cách giải, trong lòng cậu thầm tính toán.
“Bài tập này của ai?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399525/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.