Tảng đá lớn bên cạnh bậc thang hơi lạnh, nhưng Tôn Văn Thụy dường như không cảm thấy gì, cứ thế đặt mông ngồi xuống.
Cậu đan hai tay vào nhau xoa tới xoa lui, khủy tay đặt trên đầu gối.
Nếu không phải đang ở trong trường học, không thể đem theo mấy thứ gọi là “Đồ dùng không phù hợp”, thì Phương Giai Viễn nghi ngờ Tôn Văn Thụy có lẽ muốn châm một điếu thuốc.
“Nó khiến cậu hoài nghi nhân sinh đến vậy sao?” Phương Giai Viễn nhìn cậu có chút buồn cười.
Tôn Văn Thụy cáu kỉnh vặn vặn đốt ngón tay, khiến cho ngón tay phải đáng thương vang lên từng tiếng “răng rắc” trong lòng bàn tay trái. Cậu xoa mặt, hít một hơi thật sâu: “…… Tớ không có cách nào tiếp thu!”
Vừa rồi hai người bọn họ đuổi theo ra ngoài nhưng không thấy ai, vì vậy đi thẳng một mạch đến phòng y tế, chẳng ngờ vừa đi tới cửa liền nghe được đoạn đối thoại bên trong.
Mặc dù tính cách Phó Dư Hàn có hơi lạnh lùng, nhưng cậu đối với người thân cận thái độ sẽ có chút khác biệt vi diệu. Làm bạn bè cùng nhau, hai người bọn họ có thể cảm nhận được.
Phương Giai Viễn yên tĩnh đứng chờ bên cạnh.
Quả nhiên, sau khi Tôn Văn Thụy nói xong những lời này, cậu ta lập tức chỉ tay lên trời, giọng điệu mang theo sự phẫn uất bất bình lên án: “Tại sao Phó ca lại đối xử với tớ như vậy? Tớ xem cậu ấy là anh em, cậu ấy lại đi cùng với tình địch của tớ……!”
“Có vẻ như người ta cũng không thật sự coi cậu là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399522/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.