Phó Dư Hàn ngẩng đầu, hai mắt sáng rực.
Lúc vào cửa, cũng không biết xuất phát từ tâm tư gì, Văn Dục do dự nửa giây liền không bật đèn. Giờ khắc này, trong phòng khách chỉ có một chút ánh sáng phản chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ, nhưng Văn Dục lại nhìn thấy cậu rất rõ ràng.
Khoảng cách giữa bọn họ vô cùng gần gũi, hô hấp đan xen lẫn nhau, nhiệt độ cơ thể thông qua tiếp xúc ở cổ tay truyền qua nóng bỏng.
Văn Dục cụp mắt, yết hầu lăn lộn.
Trong lòng hắn mơ hồ dấy lên một cảm giác xa lạ. Văn Dục không lừa được chính mình, trong khoảng chừng nửa giây, hắn đã muốn hôn cậu.
Hôn đi, cắn lên cánh môi mỏng hoàn mỹ đó đi, tốt nhất là có thể cắn ra một chút vết thương, để cho mùi máu tươi và đau đớn làm tỉnh táo đầu óc con ma men này, để cậu ta biết, thẳng tay lột bỏ lớp ngụy trang của người khác là một chuyện đáng ghét đến mức nào.
Nhưng Văn Dục…… Không muốn thuận theo sự xúc động này.
“Chìm đắm trong vui sướng sẽ khiến người ta mất đi lý trí, thời gian của con nên dành để làm những việc có ý nghĩa hơn.”
Trong đầu không biết vì sao hiện lên những lời này. Khoảnh khắc đó, Văn Dục thậm chí còn có thể tưởng tượng ra được thần thái và động tác của ba mình khi nói. Hắn đột nhiên như bị kinh sợ, lập tức buông ra cánh tay Phó Dư Hàn, lùi về phía sau nửa bước.
Chút ý cười tự giễu trên gương mặt bỗng biến thành ôn nhu dịu dàng, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399521/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.