Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.com“Ha ha ha ha, tớ đã nói với cậu, thành tích của cậu ấy rất tốt mà cậu không tin……”
Tiếng cười của Dương Phàm lớn đến mức có thể xuyên qua cả ống nghe, Phó Dư Hàn cách một cái điện thoại cũng có thể tưởng tượng được dáng vẻ nói cười ngã tới ngã lui của y, “Bây giờ cậu tin rồi chứ?”
“……”
Phó Dư Hàn ở đầu dây bên này mím chặt môi, im lặng một lúc: “Cậu còn cười như vậy nữa, tớ sẽ không nói chuyện tiếp với cậu.”
“Tớ sai rồi sai rồi, tớ không nói nữa.”
Người ở đầu kia điện thoại đang cười, âm thanh phát ra giống như vừa mới nằm vật xuống giường.
Nói chuyện điện thoại với người thân thiết mới có thể vô tư không kiêng nể gì như vậy. Phó Dư Hàn bên này nghe được động tĩnh, cũng không tự giác thả lỏng bản thân. Cậu đi đến gần cửa sổ trong phòng, nhìn ra con đường buổi tối thưa thớt người trong bệnh viện.
Ngọn đèn đường tĩnh mịch chiếu sáng một góc nhỏ xung quanh, gió đêm thổi tung vài sợi tóc trên trán.
Giọng nói của Dương Phàm vẫn liên tục truyền tra từ điện thoại: “Chậc chậc, không phải đâu, hai ngày trước tớ vừa hỏi Văn Dục, cậu ấy nói hai người bọn cậu ở chung rất tốt, thế thì vì sao cậu ấy thi tháng được hạng nhất cậu lại không vui?”
“Vì sao cậu không hỏi tớ?”
“Cái này quan trọng sao?”
Phó Dư Hàn rất muốn nói “Phải”.
Nhưng lời sắp ra đến miệng lại cảm thấy quá trắng trợn, rốt cuộc vẫn im lặng, ngập ngừng một lúc lâu mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399493/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.