Kế hoạch ngày mười hai quay trở lại Nhất Trung cứ như vậy được quyết định, Phó Dư Hàn không còn cách nào khác đành phải đồng ý đi cùng.
Bởi vì Văn Dục nổi tiếng của bọn họ, Dục ca, ở ngay trên bàn cơm, trước mặt bao nhiêu người, câu lấy ngón tay cậu, vẻ mặt triền miên lưu luyến nhỏ giọng làm nũng.
Bốn người còn lại càng ồn ào không dứt thì trong lòng Phó Dư Hàn càng mềm mại bấy nhiêu, chỉ chớp mắt liền đồng ý.
Bọn họ cùng nhau ăn cơm, sau đó đi hát.
Thi đại học xong, mọi người đều được giải phóng, buổi tối còn gọi thêm hai chai rượu, nếu không phải do Triệu Đồng gọi điện thoại tới thúc giục vài lần, hẳn là bọn họ còn lâu mới tan cuộc.
Tửu lượng của Văn Dục tốt nhất, tinh thần cũng vậy. Hắn chủ động tiễn mấy người bạn học khác đường lên taxi, dặn dò bọn họ về tới nhà nhớ nhắn tin, xong xuôi tất thảy mới nói lời tạm biệt.
Người đã đi hết, Văn Dục cười cười quay đầu: “Đi thôi, chúng ta cũng……”
Lời chưa nói hết chợt biến mất trong cổ họng.
Bởi vì hắn trông thấy Phó Dư Hàn đang dùng ánh mắt sáng quắc nhìn mình.
“Làm sao vậy?” Văn Dục hỏi.
“Thật xin lỗi.” Phó Dư Hàn nói, “Dục ca.”
Gió mùa hè ấm áp thổi qua, thổi lên chiếc áo thun đơn bạc trên người, phác hoạ ra dáng vẻ thon gầy của cậu.
Đầu óc vốn dĩ hơi hưng phấn do rượu của Văn Dục bỗng nhiên trở nên bình tĩnh lại một chút, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/3556261/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.