Lúc nói ra những lời này, Phó Dư Hàn tựa như đang nhớ tới cái gì, ánh mắt phiêu đãng, giống như đang nhìn về một nơi rất xa.
Chút ánh sáng chiếu ra từ bóng đèn sợi đốt trong quầy bán đồ ăn vặt phác hoạ hình dáng cậu, dù là sống mũi cao thẳng hay đường cong trên khoé môi, tất cả đều vô cùng xinh đẹp, ngay cả chút cảm xúc tiêu cực khẽ lướt qua trong đáy mắt cũng vâỵ.
Văn Dục nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu.
Có em gái Phó Dư Hàn bên cạnh, Văn Dục không muốn cậu gặp phiền phức, cho nên cũng không làm ra thêm hành động quá mức nào. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, hắn bèn đưa tay khẽ miết đầu ngón tay đối phương.
Đầu ngón tay buông thõng của Phó Dư Hàn luôn có hơi lạnh.
Bị giật mình, tia sáng trong mắt cậu khẽ chuyển, ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua ——
Sau đó nhẹ nhàng câu lên một chút ý cười, tựa như đang nói Văn Dục đừng lo lắng.
“Tóm lại, em đừng suy nghĩ nhiều quá.” Phó Dư Hàn không định cùng một cô bé con nhắc mãi những chuyện xưa cũ kia, cúi đầu xoa xoa tóc cô bé, “Anh đưa em về bệnh viện trước nhé?”
Tần Hiểu Lộ lắc đầu, khẽ rụt lại phía sau.
“Nếu em không muốn chữa trị nữa, cũng nên về bệnh viện trước rồi nói, đừng để ba mẹ biết sẽ lo lắng.” Phó Dư Hàn suy nghĩ chốc lát, “Không thì vậy đi, anh đưa em về, sau đó anh sẽ về nói chuyện với Tần thúc, có chuyện gì mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982023/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.