Văn Dục cảm thấy trái tim thường hay nghi ngờ của mình chưa bao giờ bình yên đến vậy, hắn nương theo sự dịu dàng này chìm vào giấc ngủ ——
Sau đó bị cơn đau đớn tựa như mổ heo đánh thức.
“Suỵt……” Văn Dục hít một ngụm khí lạnh, khó khăn đè xuống cơn tức giận vì thiếu ngủ của mình, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Phó Dư Hàn, cậu trả thù tôi phải không?”
Văn Dục cảm giác bản thân chưa ngủ được bao lâu, thế mà lại bị Phó Dư Hàn nhéo mạnh đùi non bắt rời giường.
“06:44 rồi anh trai.”
Trong bóng tối, Phó Dư Hàn bật sáng màn hình điện thoại của mình, đặt giao diện hiển thị thời gian cực lớn trên màn hình khoá trước mặt hắn, ngón trỏ thon dài khẽ gõ nhẹ lên đó hai cái.
Tiếp theo cậu dừng một chút, tựa như có chút tủi thân: “Hơn nữa, cơ bắp trên đùi cậu cứng như vậy…… Tôi còn không ngại mình đau tay đây này.”
Văn Dục: “……”
Văn Dục hơi buồn bực, có lẽ là đang tiêu hoá tin dữ “Mới nằm một lúc mà đã qua một giờ bốn mươi bốn phút”, sau đó hai tay chống xuống giường, chui ra khỏi chăn, nhắm mắt nắm lấy bàn tay phải của Phó Dư Hàn, miết miết ngón tay cậu: “Đau sao?”
“Vẫn ổn, không mong manh như vậy đâu.” Phó Dư Hàn cười khẽ rút tay ra, “Dậy đi, tôi là người khuyết tật mà cũng rửa mặt xong rồi, nếu cậu còn không chịu dậy thì chúng ta sẽ muộn học đó.
“Còn đau hả?” Văn Dục tranh thủ lúc lấy quần áo, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982021/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.