“Dục ca.”
Phó Dư Hàn có chút lo lắng, quay đầu nhìn hắn một cái.
“Không có gì, tôi……” Văn Dục hít vào một hơi thật sâu, tay nắm chặt thanh quyền, sau đó rất nhanh buông lỏng, lấy điện thoại ra nhìn một cái.
Trên điện thoại quả nhiên có tin nhắn gửi đến từ tài xế. Văn Dục gọi lại, cách một con đường cùng đối phương nói chuyện: “…… Ừm, tôi đã biết.”
Văn Dục cúp máy, nhìn Phó Dư Hàn: “Có lẽ…… Không thể ăn cơm cậu làm rồi.”
“Vậy hôm khác cũng được.” Phó Dư Hàn nói.
“Được.” Văn Dục đáp, “Tôi phải trở về phòng học một chuyến, lấy giấy khen theo. Cậu có muốn về trước không?”
Phó Dư Hàn rũ mắt trầm ngâm một lát: “Tôi đi với cậu.”
Đường trở lại so với lúc đi ra trầm lặng hơn nhiều. Trên đường có không ít người quen khác lớp, khác khối nhìn thấy bọn họ, liên tục có người chào hỏi, sau đó còn hỏi một câu “Tại sao lại quay lại.”
“Để quên đồ.” Phó Dư Hàn lạnh nhạt đáp lời những người bắt chuyện, thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn Văn Dục bên cạnh.
Vẻ mặt Văn Dục không có biểu cảm gì, giống như không hề có cảm xúc. Nhưng mà dáng vẻ này lại khiến Phó Dư Hàn càng thêm lo lắng. Gần đây hắn đã thoải mái hơn rất nhiều so với trước kia, cũng đã học được cách thể hiện vui buồn trên mặt. Nhưng mà hiện giờ, Văn Dục lại giống như món hàng mỹ nghệ được cất giữ cẩn thận trong hộp, cảm xúc thu liễm đến mức không thể nhìn ra.
“Dục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982014/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.