“Ầm.”
Văn Dục lại ném thêm một bộ đồ vào rương, quay đi ngoảnh lại đã chất thành một đống lộn xộn.
Rốt cuộc Phó Dư Hàn nhìn không nổi nữa, thở dài, bước qua giúp hắn xếp gọn từng món quần áo, cất vào trong rương hành lý.
“Đã nói để đó một lát nữa tôi gấp mà.” Văn Dục lẩm bẩm, “Cậu làm thế giống như tôi đang sai sử cậu vậy.”
“Tôi rất vui lòng, được chưa.” Phó Dư Hàn bất đắc dĩ nhìn hắn, “Cậu chuẩn bị chạy trốn tới đâu hả?”
“Không biết, trong danh bạ nhiều người như vậy, chẳng lẽ không có nổi một hai người có thể chứa chấp chúng ta sao?” Văn Dục nói, “Đi ra ngoài trốn hai ngày, tránh cho Văn Tự Minh tìm tới tận cửa.”
Mặc dù đã thay khoá, nhưng nếu Văn Tự Minh thật sự đích thân đến đây tìm, vậy thì cũng hơi phiền phức.
Phó Dư Hàn “Ừm” một tiếng.
“Cậu có muốn về nhà thu dọn chút đồ đạc không?” Văn Dục quay đầu hỏi cậu.
Trong khoảng thời gian Phó Dư Hàn ở đây, lúc nào thiếu quần áo, Văn Dục liền trực tiếp lấy đồ của hắn cho cậu mặc, vì thế quần áo của cậu chỉ có vài món.
Văn Dục thích như vậy, nhìn Phó Dư Hàn mặc quần áo của mình, dùng sữa tắm và nước giặt đồ của mình, cả người dần dần lây nhiễm hương vị của hắn, dục vọng chiếm hữu mơ hồ trong lòng liền được thoả mãn một cách kỳ lạ.
“Ngày mai đi.” Phó Dư Hàn không phản đối, “Nhưng mà tôi cũng không có đồ đạc gì cần thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982012/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.