Cung Cửu Triệt vỗ vỗ nhẹ bức tranh, sau đó hỏi: "" Cậu bao nhiêu tuổi? ""
Lạc Tiểu Tương mở cái miệng anh đào nhỏ kiêu ngạo trả lời: "" Năm nay em năm tuổi rồi! "" vừa nói cô vừa đưa năm ngón tay lên.
Cung Cửu Triệt nhìn cô như nhìn một con ngốc: "" Đều là năm tuổi như nhau, tại sao tôi đẹp trai thông minh như vậy, cậu thì vừa xấu lại vừa ngốc, giống trong hình y như đúc ""
Lạc Tiểu Tương cúi đầu, chề môi, làm bộ dạng ủy khuất.
Mắt Cung Cửu Triệt lóe lên một cái, giọng nói ôn nhu hơn rất nhiều: "" Tương Du Bình, tôi cũng có quà tặng cậu ""
Lạc Tiểu Tương ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ lập tức nở nụ cười, đôi mắt to lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm mùa hạ, giọng nói ngọt ngào: "" Thật sao? ""
Cung Cửu Triệt giống lưu ly toát ra sự xa cách, khóe miệng cong lên, hắn đi tới nhặt con rắn đồ chơi trên đất lên: "" Chính là cái này ""
"" A... "
Lạc Tiểu Tương sợ quá nên lùi ra sau mấy bước, hơi nước mông lung mắt nhìn chằm chằm vào thứ đang ngọ nguậy kia, cái miệng nhỏ mím lại.
"" Thế nào? ""
"" Cậu không thích? ""
Cung Cửu Triệt cười trộm, cầm con rắn đồ chơi đưa qua đưa lại trước mặt Lạc Tiểu Tương.
"" Em... ""
Lạc Tiểu Tương cúi đầu, không ngừng lùi về sau, cô đang suy nghĩ, nếu như mình nói không thích thì anh Triệt có phải sẽ ghét mình không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-phuc-hac-khi-thuong-than-an-tieu-thanh-mai/2462513/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.