Bởi vì thị lực bắt đầu sa sút, Trương Hàng liền thường xuyên rút ra thời gian dẫn Đại Hắc đi dạo trên đường phố luyện mắt. Thể hình hiện tại của Đại Hắc đã rất lớn, người bình thường nhìn thấy ít nhiều cũng có một chút kiêng dè, bất quá bởi vì Đại Hắc vẫn thật biết điều, căn bản sẽ không loạn dọa người, thế nên Trương Hàng đi đến chỗ nào cũng thích dẫn theo. Cái này cũng có một chút tâm lý khoe khoang của thiếu niên, đây là chó cậu nuôi, là cậu một tay chăm nom từ lúc nó còn là một chú cún chỉ lớn bằng hai bàn tay cho đến khi trưởng thành thông minh như vậy, tự nhiên mặc kệ đi đến nơi nào cũng muốn mang ra khoe khoang một chút. Nhất là mỗi khi Đại Hắc đến trường đón cậu, Trương Hàng đều tỏ ra bất đắc dĩ nói “Tại sao lại tới rồi, tao lại phải nghe chu bảo vệ mắng”, nhưng trên thực tế thì cái mũi nhỏ đều hếch cả lên, mắt lấp lánh sáng, giọng nói tràn đây kiêu ngạo. Dù sao, đám người Lâm Thịnh mỗi khi nhìn thấy bộ dạng khoe khoang này của Trương Hàng đều không nhịn được ngứa tay, muốn đánh người.
Sau khi trở thành chó, Lục Thừa Nghiệp mới sâu sắc phát hiện động vật đối với tâm tình người đối diện mẫn cảm hơn nhân loại rất nhiều, đây đại khái là vì trực giác dã tính vẫn còn chưa mất đi. Hắn chỉ cần vừa liếc qua là có thể nhìn thấu một người đối với mình rốt cục là yêu thích hay sợ hãi, mà thứ tình cảm kia cũng ảnh hưởng rất mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75285/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.