Lục Thừa Nghiệp ngay từ đầu cũng cho rằng bệnh quáng gà của Trương Hàng bất quá là do trong lúc trưởng thành phát triển quá nhanh, dinh dưỡng không theo kịp, chỉ cần sau này bổ sung thêm vitamin là tốt rồi. Mà từ khi nhập học, chỉ trong vòng nửa năm, chổ ngồi của Trương Hàng bị giáo viên không ngừng đổi lên cao, cuối cùng đến khi chỉ có thể ngồi ở vị trí trong vòng ba bàn đầu mới có thể nhìn thấy bản đen thì Lục Thừa Nghiệp liền nhận ra, bệnh trạng của Trương Hàng tuyệt đối không phải là quáng gà đơn giản như vậy.
Trương Hàng vẫn cho rằng do bài vở của cao trung nặng nề hơn nên độ cận của mắt mới gia tăng, nhưng Lục Thừa Nghiệp vẫn ở bên cạnh cậu thì rõ ràng phát hiện, đôi mắt của trong không chỉ nhìn không rõ những vật trước mặt, mà ngay cả tầm nhìn cũng dần dần hẹp đi.
Đây là một quá trình chậm rãi, lúc đầu Lục Thừa Nghiệp cũng không có phát hiện, thẳng đến có một ngày khi hắn cùng Trương Hàng chơi đùa, không ngừng xoay vòng quanh cậu, lại bất ngờ nhận ra tầm mắt của Trương Hàng dường như chỉ ở khi hắn đứng tại chính diện trước mặt thì cậu mới có thể xác định vị trí của hắn. Từ lúc đó, Lục Thừa Nghiệp liền ý thức được, tầm nhìn của Trương Hàng đang từ từ thu hẹp, những vật dư quang của cậu có thể theo dõi càng lúc càng ít.
Vì thế Lục Thừa Nghiệp lại mười phần lo lắng, phải trơ mắt thấy một thiếu niên đối xử với mình cực kỳ ôn nhu, vốn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75284/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.