Vừa nãy là Lục Thừa Nghiệp ở bên ngoài gõ cửa, tại sao hắn lại tới nơi này? Mặc dù tâm tình không tốt, thế nhưng Trương Hàng cũng không phải loại người mềm yếu, cậu nhớ kỹ chính mình có nói với Lục Thừa Nghiệp sẽ rất khuya mới về đến nhà, vì sao hắn lại biết mình đột nhiên quay về nơi này?
Cậu dùng lực lau mặt, lại chỉnh sửa quần áo lại một chút rồi mới đi đến mở cửa, Trương Hàng còn chưa nghĩ ra phải đối mặt với sự chất vấn của Lục Thừa Nghiệp như thế nào, mà cửa vừa mở ra đã bị người ôm chặt vào lòng, dùng sức hôn sâu.
Mấy ngày nay bọn họ cũng không phải chưa từng hôn môi, chỉ là vẫn duy trì cái loại tựa như nhợt nhạt đụng chạm, phi thường ấm áp rồi lại bình thản, cũng không để cho người ta nổi lên một tia dục niệm mào. Trương Hàng vẫn cho rằng đó chính là điểm cuối cùng trong tình cảm của mình và Lục Thừa Nghiệp, hai người chính là nương tựa nhau trong khi hoạn nạn, nâng đỡ nhau giữa lúc bình thường, chỉ cần đối phương ở bên cạnh, trái tim sẽ bình tĩnh không gì sánh được. Từ khi Đại Hắc chết đi, Trương Hàng vẫn cảm thấy trái tim của mình theo đó mà thiếu đi một mảnh, đến khi nhận thức được Lục Thừa Nghiệp phần thiếu sót kia mới được tìm về. Lục Thừa Nghiệp là một bộ phận trong sinh mệnh của cậu, vô pháp phân ra, không có hắn, cậu vĩnh viễn vẫn là thiếu hụt.
Mà bây giờ, nụ hôn này lại khiến cho nhận tri của Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880984/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.