Lúc Trương Hàng về đến nhà Lục Thừa Nghiệp đã lên giường, sau khi cậu tắm rửa xong leo lên giường thì ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt, mà Lục Thừa Nghiệp lại giống như Đại Hắc trong quá khứ, tựa vào người cậu ngửi tới ngửi lui, chỉ là cũng không ngửi được cái gì. Hắn có chút chán nản tựa đầu vào hõm vai của Trương Hàng, nói: “Hiện tại anh đột nhiên cảm thấy người đúng là không bằng chó. Khi còn là Đại Hắc, mỗi ngày đều muốn phải biến về làm người, như vậy em cũng không cần khổ cực đến thế. Chỉ là bây giờ đã biến thành người rồi, lại cảm thấy vẫn là làm chó tốt hơn một chút, người so với chó càng khiến người ta không quá đề phòng.”
Trương Hàng thuận thế ôm đầu của hắn thấp giọng an ủi: “Em và Đại Hắc đã sống chung năm năm, quen biết từ khoảng thời gian tốt đẹp nhất không có chút tỳ vết nào, đương nhiên là tiếp nhận nhanh hơn một chút. Anh bây giờ và năm đó đã không giống nhau, vẫn nên cho em một chút thời gian làm quen.”
Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu nhìn cậu một hồi, cũng không phát hiện dấu hiệu gì là dối trá, mỗi một câu nói đều chân thật như vậy. Lục Thừa Nghiệp chơi chạm vào đôi môi của Trương Hàng một chút rồi liền thả người nằm xuống bên cạnh cậu, lẳng lặng nhắm mắt lại, hô hấp cũng dần trở nên đều đặn, chỉ là Trương Hàng có thể nghe ra, hắn cũng không phải là ngủ, chỉ là đang giả vờ mà thôi.
Đã có sai sót ở đâu rồi chăng?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880983/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.